YeuNhacVang.Com

CLB YNV => Trang Thơ => Topic started by: xuanvy on 28 Tháng Một, 2007, 08:04:11 AM

Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: xuanvy on 28 Tháng Một, 2007, 08:04:11 AM
Đường đời bể khổ trần gian
Thử thách vẫy vùng gian nan sinh tồn
Cánh chim nhỏ vỗ cánh bay,
Né bão vượt gió quay về tổ ấm
Title: lời cha, con không quên!
Post by: xuanvy on 28 Tháng Một, 2007, 08:19:44 AM
"Công cha như núi Thái Sơn
      Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"
             Núi cao che lấp biển đời
      Tình cha như núi , suốt đời bên con
             Mây mù giăng lưới bão tràn
      Núi lỡ cây ngã, lấy gì che thân
            Con trẻ lớn khôn vào đời
      Giữ nguyên lời cha trong lòng không quên
            Vấp ngã bập bềnh đứng lên
      Kẻ trên , người dưới biết vừa lòng ai
            Đôi cánh nhỏ vỗ cánh bay
      Bỏ quên yếu đuối , không người thân quen
            Thương cha vất vả đàn con
      Xa mãi , xa những cảnh đời bên con
             Nay con đứng gữa dòng đời
      Một mình đi tiếp quãng đời mai sau
             Cha về bên ấy chớ quên
      Đứa con bé bỏng ngày nào bên cha.
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: xuanvy on 28 Tháng Một, 2007, 09:12:56 AM
Hương trầm thơm ngát lòng con
Thay lời con trẻ gởi người sinh thành
Ru con giấc ngủ chưa tròn
Nâng bàn tay nhỏ dắt dìu trong mơ
Nũng nịu bắt đền cha yêu!
Đưa con vào trong vòng tay mẹ
Một làn hơi ấm nhè nhẹ
Sưỡi mãi lòng con từng đêm giá lạnh
Thương con như cánh diều bay
Lơ lững giữa trời , biết về phương nao
Mai sau con trẻ trưởng thành
Mong cha đưa lối dẫn đường cho con.
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: xuanvy on 28 Tháng Một, 2007, 09:57:13 AM
Mẹ ơi con rất đau lòng
Nhớ thương từ mẫu bế bồng nuôi con
Công lao khó nhọc mỏi mòn
Tanh hôi giặc rửa vì con ốm gầy
Con đau mẹ chạy bóng thầy
Vái van chùa miếu đủ đầy cầu xin
Than ôi cốt nhục thâm tình
Biết sao trả đặng mẹ mình dày công
Bây giờ nhìn cảnh đau lòng
Nhìn lên hương án trong nhà quạnh hiu
Cháu con thơ dại chắt chiu
Như gà mất mẹ như chim lạc bầy
..............................................
..............................................
(bài thơ này Không phải mình làm , vô tình một lần vào chùa mình thấy và thuộc, thơ rất cảm xúc nên thuộc nhiêu đó)
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: hoangduc26 on 28 Tháng Một, 2007, 11:51:30 AM
Bố ơi con yêu bố nhiều
Điều này con chẳng nói ra bao giờ
Một ngày kia con thấy bố già
Con đâu có biết bố già vì con
Vì con bố đã mỏi mòn
Vì con bố đã dành trọn niềm thương
Bây giờ tóc bố điểm sương
Bao nhiêu vui sướng bố nhường phần con
Lâu nay bố vẫn lo toan
Thế mà con vẫn chư (chưa) ngoan chút nào
Bố ơi con yêu bố biết bao
Bấy nhiêu tâm sự con gởi vào trong thơ...

Xin lỗi Phượng nhiều lắm .... Hôm nay dỗ bố của Phượng mà đức ko về được mong Phượng đừng giận đức nha....
Title: Mất Mẹ!
Post by: tolinh0756 on 28 Tháng Một, 2007, 07:20:08 PM
Mất Mẹ![/size]
********
Đau buồn cao ngút thâm sâu ...
Con thương nhớ mẹ,tim đau quặn lòng ...
Nhớ xưa tình mẹ mênh mông ...
Thương con,thương cháu,mà không nề hà ...
Bây giờ mẹ đã khuất xa ...
Lòng con đau đớn,xót xa muôn đời ..
28/1/2007.
[/i]
Title: Xót Xa!
Post by: KiềuLinh1942. on 28 Tháng Một, 2007, 07:29:52 PM
Xót Xa![/i][/size]
^^^^^^
Tang thương nước mắt lưng tròng ...
Mẹ nay đã mất,lòng con quặn sầu ...
Xa vời khuất nẻo thương đau ...
Nói sao cho hết,lệ châu rã rời ...
Mẹ giờ khuất nẻo trùng khơi ...
Trăm năm trọn một,kiếp người Mẹ ơi !!!
1996 Mẹ Mất!
[/b][/i]
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: Kim Lam on 29 Tháng Một, 2007, 02:02:03 AM
Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Trần Trung Đạo
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: nguoiemxomdao on 29 Tháng Một, 2007, 03:25:17 AM
Nhớ Mẹ

Chiều nay bỗng nghe lòng trống trải
Mưa về gợi nhớ nỗi xa xăm
Có người con vọng về quê cũ
Trải nỗi sầu trong những trở trăn.

Mười mấy năm xa rồi Mẹ nhỉ !!!
Đời chia đôi ngả. Mẹ và con
Bao nhiêu thương nhớ còn chưa thoả
Mẫu tử tình thâm vẫn chưa tròn.

Thuở ấu thơ, ngày con mới lớn
Bên mẹ hiền sớm tối buồn vui
Cùng những khi sóng gió dập vùi
Vẫn ấm êm trong vòng tay mẹ.

Mẹ yêu ơi! Con còn nhớ lắm
Nhớ những ngày khổ cực cam go
Nhớ lời khuyên bảo, Mẹ dặn dò:
"Con hãy sống nên Người con nhé!"

Ôi! Nỗi nhớ xưa vẫn còn đây
Lời mẹ yêu vẫn cứ đong đầy
Con về xin góp lời tâm niệm
Đốt tháng ngày, sưởi nỗi nhớ mong.

Mười mấy năm rồi đó mẹ ơi!
Chiều nay có một áng mây trôi
Chiều nay có một người xa mẹ
Gói nỗi niềm trong những vần thơ
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: hoangduc26 on 30 Tháng Một, 2007, 10:06:33 PM
Mẹ ơi !
Trong tim con niềm đau và nước mắt
Giờ bóng mẹ hiền hậu thoáng vội tan
Gặp chị , gặp cha , con cười lòng mặn chát
Kìm lòng mình để khỏi thét thật vang
Mẹ ơi !
Nâng con đi bằng tháng ngày lam lũ
Gửi con vào cuộc sống ắp tình thuơng
Quá yêu con mẹ thức những đêm trường
Lòng mong muốn , mai con mình được sướng !
Và con !
Chưa hiểu hết , những gì mẹ phải gánh
Con chỉ tìm hạnh phúc của đời con
Và lầm tưởng niềm vui được gói gọn
Trong tiền tài , địa vị chói hào quang
Nhưng mẹ ơi !
Giờ con biết ! giờ đây con mới biết
Cái con tìm đã rớt lại đằng sau
Được xây dựng bằng tất cả đớn đau
Vì cuộc sống con đây , tình mẹ đó !
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: nguoiemxomdao on 31 Tháng Một, 2007, 12:50:33 AM
Nắng trên đồi có chiếu mộ Mẹ không
Con ra đi thổn thức một tấm lòng
Ngày xưa đó hai buổi con chờ Mẹ
Trên dốc đường hoa nở con ngóng trông.

Mưa ban chiều có phủ tâm hồn Mẹ
Chiếc dù xanh Mẹ bảo con phải che
Vuốt đầu con Mẹ nói không đầu ướt
Con vâng lời để Mẹ khỏi buồn nhe.

Trăng phủ đầy đêm khuya Mẹ có lạnh
Trời bên này nhớ Mẹ lòng buồn tanh
Mẹ con mình xa rời bao năm tháng
Con khóc nhiều, mắt ướt người chung quanh.

Sương buổi sáng trên mộ có rong rêu
Con xa quá không nhổ cỏ mọc nhiều
Cho Mẹ yên Mẹ nằm vui lòng đất
Chờ con về hôn lấy mộ điều hiêu.
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: hoangduc26 on 31 Tháng Một, 2007, 03:10:10 AM
Xuân này ba thêm tuổi mới
Chỉ một tuổi,mà tóc ba đã bạc rồi
Đời ba vất vả nuôi con cho lớn khôn
Dầm mưa giải nắng,đưa con đến trường

Công ba lớn như biển thái dương
Thương con ba chăm sóc ân cần
Tháng năm ròng rã,thân gầy héo hon
Dưỡng nuôi dạy dỗ trăm phần nhờ ba

BA ơi ! Xuân này đàn con ba lớn rồi
Mỗi đứa tuy một nơi,nhưng lòng luông hướng về ba
Con vui,ba cũng vui lây
Con buồn,ba cũng u xầu đớn đau

Ba mong chúng con được một cuộc sống êm ả
Dầu bao cực khổ,ba điều bên con
Ba dạy cho con phải biết yêu người
Sống cho sạch,rách cho thơm

Thế gian còn bao nhiêu cách chở
Tình ba ấm áp như lòng suối thơ
Còn ba đời bớt u phiền
Không ba đời lạt lẽo,không biết đường nào đi

Xuân này con xin chúc ba
Một năm hạnh phúc êm đềm
Xin chúa xuân luôn sưởi ấm lòng ba
Và cho ba mãi luôn ở bên con
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: hoangduc26 on 31 Tháng Một, 2007, 03:22:52 AM
Một chân trời con hằng mơ ước
Bóng dáng mẹ thấp thoáng bên cạnh con
Mẹ dắt tay năm tay con từng bước
Tập tễnh vào đời trong tiếng mẹ ru,
Tiếng mẹ ru tựa lời mẹ giảng
Mẹ thao thao trên từng tranh giáo án.
Mẹ dạy, mẹ dỗ cho con trong kí ức
Trong mỗi con người trong mỗi trái tim.
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: thuykieu832001 on 31 Tháng Một, 2007, 10:02:05 AM
Quote from: "hoangduc26"
Bố ơi con yêu bố nhiều
Điều này con chẳng nói ra bao giờ
Một ngày kia con thấy bố già
Con đâu có biết bố già vì con
Vì con bố đã mỏi mòn
Vì con bố đã dành trọn niềm thương
Bây giờ tóc bố điểm sương
Bao nhiêu vui sướng bố nhường phần con
Lâu nay bố vẫn lo toan
Thế mà con vẫn chư (chưa) ngoan chút nào
Bố ơi con yêu bố biết bao
Bấy nhiêu tâm sự con gởi vào trong thơ...

Xin lỗi Phượng nhiều lắm .... Hôm nay dỗ bố của Phượng mà đức ko về được mong Phượng đừng giận đức nha....


xin lỗi thì nhớ lấy nha cậu Đức, đưng để hai bác về hỏi thăm cậu nha!Tôi tin cậu rối
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: hoangduc26 on 31 Tháng Một, 2007, 11:37:09 AM
Quote from: "thuykieu832001"
Quote from: "hoangduc26"
Bố ơi con yêu bố nhiều
Điều này con chẳng nói ra bao giờ
Một ngày kia con thấy bố già
Con đâu có biết bố già vì con
Vì con bố đã mỏi mòn
Vì con bố đã dành trọn niềm thương
Bây giờ tóc bố điểm sương
Bao nhiêu vui sướng bố nhường phần con
Lâu nay bố vẫn lo toan
Thế mà con vẫn chư (chưa) ngoan chút nào
Bố ơi con yêu bố biết bao
Bấy nhiêu tâm sự con gởi vào trong thơ...

Xin lỗi Phượng nhiều lắm .... Hôm nay dỗ bố của Phượng mà đức ko về được mong Phượng đừng giận đức nha....


xin lỗi thì nhớ lấy nha cậu Đức, đưng để hai bác về hỏi thăm cậu nha!Tôi tin cậu rối


Cám ơn Kiều đã tin tưởng....
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: toi-di-tim-ai-? on 31 Tháng Một, 2007, 11:55:17 AM
hai vai mẹ một gánh đầy huyền thoại
tình yêu thương hào phóng đến khôn cùng
hình hài con khi còn la hạt bụi
lớn lên dần qua tim mẹ bao dung


       ^_^           ^_^



tóc xanh nay đổi màu mây
nào đâu đếm được nẻo đường mẹ qua
phong sương nhuộm kín màu da
bước chân quên mỏi chợ xa chợ gần
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: nguoiemxomdao on 31 Tháng Một, 2007, 12:32:59 PM
Gữi Con Yêu Dấu
Bài thơ này của một tác giả vô danh được nhà văn Huy Phương dịch sang tiếng Việt . Xin chia sẻ với mọi người


Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu
Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân .
Những lúc ăn mẹ hay thường vung vãi
Hay tự cha không mặc được áo quần .

Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu
Mẹ đã chăm lo tã , áo , bế bồng .
Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa
Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông .

Cũng có lúc con thường hay trách móc
Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần .
Xưa kia bên nôi, giờ con sắp ngủ
Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngưng .

Có những lúc cha già không muốn tắm
Đừng giận cha và la mắng nặng lời .
Ngày còn nhỏ con vẫn thường sợ nước
Từng van xin " đừng bắt tắm mẹ ơi ! "

Những lúc cha không quen xài máy móc,
Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu .
Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ
Có khi nào cha trách móc con đâu ?

Một ngày nọ khi mẹ cha lú lẫn
Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò
Nếu không phải là niềm vui đối thoại
Xin đến gần và hãy lắng nghe cha .

Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa
Đừng ép thêm, già có lúc biếng ăn
Con cần biết lúc nào cha thấy đói
Lúc nào cha thấy mệt, muốn đi nằm .

Khi già yếu phải nương nhờ gậy chống
Xin nhờ con đỡ cha lấy một tay
Hãy nhớ lại ngày con đi chập chững
Mẹ dìu con đi những bước đầu ngày .

Một ngày kia cha mẹ già chán sống
Thì con ơi đừng giận dữ làm gì !
Rồi mai này đến phiên con sẽ hiểu
Ở tuổi này, sống nữa để làm chi ?

Dù mẹ cha cũng có khi lầm lỗi
Nhưng suốt đời đã làm tốt cho con
Muốn cho con được nên người xứng đáng
Thì giờ đây con cũng chẳng nên buồn .

Con tức giận có khi còn xấu hổ
Vì mẹ cha giờ ăn đậu ở nhờ .
Xin hãy hiểu và mong con nhớ lại
Những ngày xưa khi còn tuổi ấu thơ .

Hãy giúp mẹ những bước dài mệt mỏi
Để người vui đi hết chặn đường đời .
Với tình yêu, và cuộc đời phẩm giá
Vẫn yêu con như biển rộng sông dài .

Luôn có con, trong cuộc đời
Yêu con cha có mấy lời cho con .
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: nguoiemxomdao on 01 Tháng Hai, 2007, 12:57:14 PM
Khói Trắng

Hương cau thơm phức ngôi sao mẹ
Thơm ngát mái nhà, thơm áo cơm
Con thở trong mùi thơm bát ngát
Thịt da mái tóc quyện mùi thơm

Nước mắt chảy xuôi ...tình mẫu tử
Chảy theo nước mắt cuộn mồ hôi
Mẹ đem cái chết làm nên sống
Nước mắt một dòng ... vẫn chảy xuôi

Ngày xửa ngày xưa thời trẻ dại
Con đau rên siết mẹ sầu lo
Bán đôi bông cưới mua thang thuốc
Mua bánh tai heo, giấy học trò

Đêm nào con khóc đòi ru ngủ
Mẹ thức mỏi mòn: nhịp võng đưa
Thân lạnh nằm khoanh lòng mẹ ấm
Mẹ ơi! Con lớn giữa niềm ru

Nhớ ngày mẹ ốm nằm trong xó
Chiếu lạnh ủ không ấm vóc gầy
Đau đớn ...không hề rên siết khẽ
Sợ con nghe tiếng mà buồn lây

Nói làm sao hết mẹ hiền ơi!
Công đức niềm đau lẫn tiếng cười
Mẹ lấy bụi đời làm phấn sáp
Che dù trời nắng, đội mưa rơi

Nhớ mùa cau trổ trong vườn cũ
Mẹ quét lá vàng ủ lấy phân
Khói trắng lên trời như tóc bạc
Con ngờ khói tóc quyện mây Tần

Chiều nay dừng gót trên bờ biển
Nhìn sóng bạc đầu mây trắng trôi
Con ngỡ khói vườn hay tóc mẹ
Bay tìm con, lạc bước giữa đường đời

Mai mốt con về thăm xóm mẹ
Thăm mùa cau trổ, bóng làng xưa
Để rình nghe lại trong hiu quạnh
Tiếng hát ngày xưa, nhịp võng đưa

Con sẽ kính dâng bên gối mẹ
Gói trà Tàu, gói bánh tai heo
Hương cau quyện lại hai màu tóc
Nước mắt đoàn viên ấm xóm nghèo
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: xuanvy on 02 Tháng Hai, 2007, 08:22:50 AM
Ngày con chập chững lên cấp hai
Ngày con mất mẹ cài hoa trắng
Ngày con khóc nắm lấy tay mẹ
Ngày con trẻ thấy mắt mẹ nhắm
Ngày cuối cùng mẹ ở bên con
Trong phút giây nghẹn ngào nước mắt
Ngăn sao hai dòng lệ nhớ mẹ
Nhớ lời ru mẹ hát con ngủ
Nhớ hủ cà mẹ muối riêng con
Nhớ lời hứa cây bút mẹ tặng
Nhớ đêm ấy con đau mẹ khóc
Giờ bóng mẹ không còn bên con
Nỗi nhớ mẹ con biết tìm mẹ đâu......
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: nguoiemxomdao on 05 Tháng Hai, 2007, 04:55:16 AM
SỐ PHẬN

Thân tôi phận số mồ côi
Có Cha không Mẹ nổi trôi giòng đời
Âm thầm ao ước bao lời
Được kêu tiếng Mẹ nhưng sao xa vời

Thân tôi cả khóc lẫn cười
Cũng ôm hy vọng đổi đời sớm mai
Ước mơ hạnh phúc tương lai
Mang tôi ấm lại tuổi ngây thơ buồn

Các bạn còn Cha còn Mẹ
Hãy yêu thương và đùm bọc hiếu tròn
Đừng quên công Cha nghĩa Mẹ
Đến khi mất rồi hối hận không còn
Title: Re: Người cha kính yêu !!!
Post by: yeu_mauxanh83 on 05 Tháng Hai, 2007, 10:05:13 AM
Quote from: "xuanvy"
Đường đời bể khổ trần gian
         Thử thách vẫy vùng gian nan sinh tồn
             Cánh chim nhỏ vỗ cánh bay,
         Né bão vượt gió quay về tổ ấm


xin lỗi Phượng, mình không về được, mình giờ ở xa lắm, nhó giữ sức khoẻ, hai bác luôn ở bên Phượng .
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: HUỲNH PHÚ SĨ on 05 Tháng Hai, 2007, 10:27:09 AM
Quote from: "nguoiemxomdao"
SỐ PHẬN

Thân tôi phận số mồ côi
Có Cha không Mẹ nổi trôi giòng đời
Âm thầm ao ước bao lời
Được kêu tiếng Mẹ nhưng sao xa vời

Thân tôi cả khóc lẫn cười
Cũng ôm hy vọng đổi đời sớm mai
Ước mơ hạnh phúc tương lai
Mang tôi ấm lại tuổi ngây thơ buồn

Các bạn còn Cha còn Mẹ
Hãy yêu thương và đùm bọc hiếu tròn
Đừng quên công Cha nghĩa Mẹ
Đến khi mất rồi hối hận không còn


hix , lại chuyện số phận:

Ba không phải là ba của con
Nhưng ba là nơi bình yên của mẹ
Mười chín năm qua con không còn bé
để được bên ba an ủi dỗ dành....

 Yêu_màuxanh ơi, chuyện gì vậy?
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: xuanvy on 14 Tháng Hai, 2007, 01:57:34 PM
Vài tiếng phone reng trong đêm vắng
Một hơi thở ngắn trong đời người
Nay bạn con không còn bố nữa
Thương ai như thưở xưa chưa lớn
Đâu rồi! lời khuyên bảo con vào đời
Bầu trời không còn ánh sao đêm
Ánh sáng rỏi đường con thầm bước
Người nằm yên trong giấc ngủ say
Mãi mãi con không gặp người nữa
Buồn thay trong cõi luân hồi
Đời người không thể đi tiếp.....
Con gọi hai tiếng...."cha ơi"..
Sao ai trả lời........ ????
Lại có trẻ phải mất cha
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: hoangduc26 on 15 Tháng Hai, 2007, 10:34:30 AM
Thuở nao con đi học
Cha vẫn thường hay cõng
Dẫu chẳng còn bé bỏng
Khi lớn con nhút nhát
Mẹ bên con ngày ngày
Con ghi khắc ơn này
Suốt đời con sẽ mãi
Tròn hai chữ KÍNH YÊU
Cha mẹ luôn nâng niu
Dạy điều hay lẽ phải
Con sẽ không e ngại
Nếu đường đời lắm chông gai
Thế mà mỗi ngày mai
Khó khăn nào con trải
Cha mẹ lại ân cần
Cuối cùng con mới hiểu
Sống giữa bao tình thân
Không thành công cũng thành nhân
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: xuanvy on 18 Tháng Hai, 2007, 01:07:56 AM
Quote from: "xuanvy"
Vài tiếng phone reng trong đêm vắng
Một hơi thở ngắn trong đời người
Nay bạn con không còn bố nữa
Thương ai như thưở xưa chưa lớn
Đâu rồi! lời khuyên bảo con vào đời
Bầu trời không còn ánh sao đêm
Ánh sáng rỏi đường con thầm bước
Người nằm yên trong giấc ngủ say
Mãi mãi con không gặp người nữa
Buồn thay trong cõi luân hồi
Đời người không thể đi tiếp.....
Con gọi hai tiếng...."cha ơi"..
Sao không ai trả lời........ ????
Lại có trẻ phải mất cha
Title: Kính Yêu Người! Đã Khuất
Post by: tolinh0756 on 20 Tháng Ba, 2007, 02:18:37 AM
(http://i18.photobucket.com/albums/b110/tolinh0756/BngHngCoGai.jpg)

Ngày Cúng Mẹ! 18/3/2007.
 7- Mẹ ơi! hôm qua ngày cúng Mẹ !
Con muốn về thăm Mộ mẹ đây !  
Ngày con đi,nhớ dáng mẹ gầy !
Đưa tay vẫy chào con lần cuối !

 9- Ngày vượt biên trên biển,con gục đầu khóc..
Gió biển tạt vào mặt,ướt mặn bờ môi..
Thuyền lênh đênh,trên biển cả mãi mãi trôi..
Ngậm ngùi thấy bóng mẹ,dần dần xa khuất..

 8- Nơi xứ lạ, con sống đời sung túc !
Dẫu xa quê, con vẫn nhớ cội nguồn !
Bao năm viễn xứ con vẫn nhớ thương !
Ngày trở lại,bây giờ không còn mẹ !

 9- Mẹ yêu ơi! đây đoá hồng con dâng mẹ !
Nơi viễn xứ,con nhớ thương mẹ thật nhiều !
Giờ tìm đâu ra,hình bóng mẹ thương yêu !
Mẹ đã vĩnh viễn ra đi, không còn nữa !

 8- Mẹ yêu ơi! bên này con nhớ mãi !
Nhớ tình thương,nhớ lời mẹ vỗ về !
Đốt hương dâng mẹ, lòng con tái tê !
Dưới mộ lạnh,Mẹ ơi! con nhớ mãi !

 6- Thiên Thu Vĩnh Biệt Mẹ Hiền..
8- Trần Gian Con Ở,Cửu Tuyền Mẹ Đi
TốLinh 18/3/2007.
Title: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: hoanovedem on 20 Tháng Ba, 2007, 12:41:43 PM
Ai cũng phải lá vàng rơi rụng
Chớ có buồn mà nhũng chí ra đi
Được mẹ hiền thì mong xin hãy quý
Còn riêng tôi gia đình là sầu khổ
Ước ngày mai sẽ tìm được bến đổ
 Được bước chân vào cái gọi " gia đình"
Thế mà đời sao giống lục bình thay
Cứ trổi nổi rày đây mai đó
Tương lai này dạn dày cùng sương gió
Người tôi yêu đã có chổ có nơi
Tôi nào được một mái nhà sum hợp
Cả đời tôi cô đơn luôn choáng ngợp
 Cố đi tìm mà có thấy tình thân? :cry:
Title: Re: Người Cha Kính Yêu! Ơn Nghiã Sinh Thành!
Post by: ilambangdaihoc on 12 Tháng Mười Hai, 2015, 03:16:47 PM
Hay quá, đọc ngẫm lại thấy :(