Author Topic: em nhờ một tí  (Read 1687 times)

0 Members và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline ball

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.996
  • Bầu Chọn: +97/-2075
  • Gender: Male
em nhờ một tí
« on: 23 Tháng Tư, 2008, 03:19:23 AM »
Hồi thứ nhất:
Tôi xin tự tay bóp...:D mà tuyên bố-từ nay tôi sẽ tạm lánh kinh đô Đế Chế để thực hiện sứ mạng cao cả do Liên hợp quốc giao cho:làm phụ tá của ông GSTS Chick_Bọng trong công cuộc PR hình ảnh ngài Jeff Lee.
Xin được bắt đầu ra mắt bằng thiên Nhật ký trồng dưa gồm nhiều chương hồi!
Tèng téng teng....bắt đầu nhá!


Hồi 1: LÊ RỤNG XUỐNG CẦU
Vào cuối đời Nguyễn...Côn(em Nguyễn Du),tại cố đô Huế,có một gia đình trung lưu chất phác chuyên nghề trồng dưa lê tên là Vương Viên Ngoại sinh hạ được hai đứa-dù còn đỏ hỏn nhưng nhìn chúng thật dễ thương:mặt hoa da phấn,mắt phượng mày ngài.Thế nên có thơ rằng:
"Đầu lòng hai ả Tố Nga
Thúy Kều là chị, em là Dép Lê"

Ông Vương đặt cho con cái tên Dép Lê ý mong muốn sau này con mình sẽ trở thành tài năng xuất chúng,đầu đội thúng(dưa lê)-chân đạp,à nhầm,xỏ dép khắp từ ga Huế đến ga Long Biên!Ông Vương vẫn ru con rằng:
"Dép lê là sướng con ơi
Ngày xưa chân đất bao người dạng danh!
Con ơi cần đếch học hành
Buôn dưa như bố tung hoành đó đây!"

Thương thay,trời xanh chẳng thỏa lòng người!Mong ước của ông Vương cứ dần phai mờ theo thời gian khi cậu quí tử cứ lớn lên từng ngày mà chẳng có tố chất nào của người trồng dưa.Mới 5 tuổi đầu, Dép Lê đã làm chuyện động trời khiến ông Vương rầu lòng lắm lắm!
Muốn biết D.Lê đã làm chuyện gì,xin mời quí zị theo dõi hồi sau sẽ rõ!


« Last Edit: 23 Tháng Tư, 2008, 05:12:19 AM by chick_bọng »

Offline ball

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.996
  • Bầu Chọn: +97/-2075
  • Gender: Male
Re: 1
« Reply #1 on: 23 Tháng Tư, 2008, 03:20:14 AM »
Hồi 2: QUANG GÁNH GIÃ TỪ

  Những chiếc chồi non đã bắt đầu nhú mầm xuyên qua từng kẽ lá. Giọt sương buổi sớm vẫn còn vương hơi thở của đêm qua. Lũ chim ríu rít kéo nhau về râm ran cả góc vườn. Lại một mùa xuân  đến sớm ….Vương ông bần thần bấm đốt ngón tay, nhưng dường như chưa đủ, ông chuyển sang bấm cả đốt ngón chân. Vậy là thấm thoắt cũng đã hơn mười mấy mùa Lê rụng, kể từ cái ngày thằng bé còn cởi truồng đỏ hỏn tới chừ…Nhìn ra vườn Lê xơ xác, ông bất giác thở dài đánh thượt một cái. Nhớ lại một thưở quang gánh tung hoành ngang dọc trên chốn giang hồ. Hết từ thành phố đến nông thôn, lại từ sân gôn ra đến sân bóng đá, ông chợt cảm thấy chạnh lòng. Mấy năm nay vườn tược bỏ không. Ông thì tuổi cao sức yếu, không còn đủ sức nhấc lên vai đôi quang gánh như ngày nào. Thuý Kều thì ông biết cũng chẳng trông mong gì vào nó cả, nhất là từ ngày VTV phát sóng chương trình Nhật ký vàng Anh, và gần đây thị trường điện ảnh lại tung ra thêm hai clip mới toanh nữa, nó gần như bỏ hẳn việc nhà…Còn mỗi thằng Lê, ông những tưởng sẽ hi vọng vào nó, thằng con trai duy nhất sẽ gánh vác cả sự nghiệp vẻ vang mà cha ông để lại. Nhưng thật là lạ! Ở nó, ông chẳng phát hiện ra chút năng khiếu nào về ngón trồng Lê hay là buôn Lê cả (cái món mà sau này đệ tử của JepLê rất giỏi). Hay là nó cố tình giả vờ thì ông cũng không biết nữa. Chỉ thấy nó suốt ngày đua đòi cùng chúng bạn tụ tập đàn đúm tập toẹ hát nhạc vàng. Cứ chiều chiều ở cửa cống đầu làng, chúng thường tụ tập từ ba đến 4 tên, hút thuốc lào thở ra đằng mũi và hát những bài ca ướt át như: Anh xa em như lá xa cành, Nổi lửa lên em và…Sương trắng miền quê ngoại…Jep Lê đặc biệt tỏ ra nổi trội hơn chúng bạn bởi cái lối hát nhạc vàng mang đậm phong cách Huế chẳng giống ai .Vậy là bí kíp trồng Lê gia truyền của dòng họ Vương lưu truyền từ bao đời nay cho đến đời ông lẽ nào lại bị thất truyền?. Nghĩ đến đây, bất giác hai hàng nước mắt lại lăn dài trên gò má đã quá nhăn nheo vì tuổi tác…Vườn Lê trĩu quả ngày  nào giờ chỉ còn sót lại vài chiếc lá xác xơ đong đưa theo chiêù gió cứ như đêck hiểu được nỗi buồn trong lòng ông vậy. Ngày  mai Jep Lê sẽ lên kinh đô để tham dự khoá thi giọng ca Quả chuối vàng mà triều đình đang treo giải. Còn mấy quả Lê cuối cùng còn sót lại từ vụ trước, ông đã dấm dúi giấu vào tay nải của Jep lê để cho con mang theo phòng khi lỡ vận. Dẫu sao thì nó cũng là thằng con dại duy nhất của ông. Ông lại bồi hồi nhớ lại cái buổi chiều hôm ấy…
  Ở vào cái tuổi lên năm mà trông Jep Lê đã phổng phao như một thiếu nữ đương độ xuân thì. Bà con lối xóm cứ xì xào không ngớt miệng. Mà quả thật, đến ông nhìn thấy nó đôi lúc cũng cảm thấy phát  thèm. ông thấy Jep Lê càng  lớn càng có vẻ dịu dàng nết na hơn con chị nó thật. Thỉnh thoảng cũng thấy JepLe mang về nào là phấn son, váy xống các kiểu. Nhưng ông cứ nghĩ  rằng chắc cu cậu chơi đồ hàng với cô bạn tiểu thư cùng xóm. Rồi một hôm trời đã ngả về chiều. Vừa đi vừa lẩm bẩm tính lại số tiền  vừa bán được, nét mặt ông rạng rỡ khác hẳn mọi ngày. Chưa kịp bước vào sân, bỗng một bóng áo đen vụt  lướt đến trước mặt (cứ như phim chưởng ý! :D ) cùng với tiếng la thất thanh: "Bẩm cụ, công tử nhà ta xảy ra chuyện rồi !". Quẳng vội đôi quang gánh Vương ông hớt hải chạy vào. Trong nhà ngoài sân toàn là lính tráng của quan Phủ, anh nào anh nấy mặt mũi đằng đằng sát khí. Anh lính cắp gươm đứng giữa sân dõng dạc đọc lệnh khám nơi ở và bắt khẩn cấp Nguyễn Trần JepLe với tội danh giả dạng nữ nhi để đi lại ở chốn giang hồ... Vương ông sụp xuống giữa sân, không còn nghe thấy gì nữa…Vậy là tất cả  hi vọng của ông về một ngày mai tươi sáng của JepLe đã vụt tan theo đám mây lững lờ trôi trên bầu trời xanh xanh trong buổi chiều ngày hôm ấy. Chuyện là thế này: Cùng với bản chất đam mê nhạc vàng cộng thêm  phong cách phiêu diêu lả lướt của mình, JepLê không mấy khó khăn khi tả xung hữu đột ở những cao lầu thuộc vào hàng bốn năm sao nổi tiếng nhất nhì trong thôn vào thời đó! Nhưng mọi chuyện không qua nổi con mắt mật thám của triều đình. Mọi hình ảnh về JepLê đã được ghi lại với nhiều hoàn cảnh và góc độ khác nhau - khi rong ruổi trên đường cũng như khi hoạt động trên sân khấu. http://img404.imageshack.us/img404/1548/a4tuccanhsinhtinhzp6.jpg  http://img526.imageshack.us/img526/1130/deple1nc7.jpg http://img178.imageshack.us/img178/5669/248ou7.jpg
 Ở thời điểm bấy giờ, điều cấm kỵ lớn nhất là việc nam nhi cải trang thành nữ giới (Nhưng thực ra là anh chàng JepLe của chúng ta bị oan, gía như thời đó có công nghệ thay đổi giới tính thì mọi chuyện đã không trở nên tồi tệ đến vậy). Đã có từng có những trường hợp nam nhi giả gái để đi thi cử rồi bị bắt. Nhẹ thì tù mọt gông, nặng thì Gay đầu trảm. Vậy là chuyến vượt biên thứ nhất bắt đầu. Bán hết cả vườn Lê cộng thêm lứa vịt trong chuồng nhà hàng xóm, Vương ông mới lo lót nổi một suất máy bay cho chàng. Vậy là JepLe quyết định vượt biên sang Pháp vì nghe đồn ở bên đó có một vị danh sư rất nổi tiếng trong giới nhạc vàng mà chàng đã ngưỡng mộ từ lâu. Đoạn này dài lắm ông cũng chẳng thể nào nhớ nổi. Chỉ biết rằng, sau một vài năm phiêu bạt nơi đất khách quê người, được tin triều đình ban sắc lệnh miễn kỳ thị phân biệt giới tính, JepLe  quyết định tìm đường quay trở về mảnh đất yêu dấu thuở nào…
    Đang mải nghĩ ngợi miên man, Vương ông không để ý JepLe đã đứng khép nép bên cạnh tự lúc nào. Cố nén một tiếng thở dài, ông vê thêm một điếu thuốc lào rồi quay sang đứa con yêu quý:
      - Lê này, ngồi xuống đây cha có chuyện này muốn nói với con.
      - Dạ thưa cha, nhưng…
      - Sao vậy con? Ngồi đi! Vương ông hơi nhíu đôi mày lưỡi mác ngạc nhiên nhìn chàng dò hỏi. Ông quên mất là mình đang ngồi trên chiếc ghế duy nhất còn lại của cả nhà.
      - Dạ, th ưa cha, nhưng…nhưng mà ngồi vào đâu ạ??
      Vương ông chợt hiểu ra, từ ngày không còn đi buôn dưa Lê nữa thì mọi của nả trong gia đình cứ lần lượt đội nón ra đi để rồi mới có những thứ khác lại lấp vào những cái dạ dày trống vắng của ba bố con ông. Lần này thì không nén nổi nữa, ông đành thở dài đánh thượt một cái rồi nghẹn ngào:
       - Vậy thôi con chịu khó đứng tạm một lát, cha có chuyện này muốn nói với con.
       - Dạ, thưa cha. JepLe cũng không nén nổi tiếng thở phào nhẹ nhõm. Thiếu chút nữa thì chàng đã định ngồi bệt xuống nền nhà.
       - Ngày mai con lên kinh thi tài. Cha muốn nói  ằng, chốn kinh kỳ xa hoa như vậy, cha e rằng không thể hợp với cái tên của con đâu.
      - Ý cha l à...
       - Cha muốn đổi lại tên cho con, cha muốn đổi JepLe thành Quang Lê. Ý con thế nào?
       - Nhưng …JepLe nghe vẫn hay hơn, thưa cha.
       - Cha đã nghĩ cả đêm qua rồi, dẫu con không theo được nghề của cha, nhưng cũng phải mang theo chút gì để nhớ mãi về cái nghề của tổ tiên truyền lại. Quang có nghĩa là quang gánh, còn Lê chính là quả dưa lê đã nuôi sống gia đình ta bấy lâu nay. Con hiểu rồi chứ?
        - Thưa cha…nhưng…
        - Thôi, ý cha đã quyết, ngày mai con lên đường sớm, không phải đến chào cha nữa. Nam nhi đại trượng phu. Thôi con hãy vào chuẩn bị quang gánh để ngày mai lên đường.
         Sớm hôm sau, trời đất hẵng còn mù sương, bóng dáng người thư sinh liêu xiêu thấp thoáng xa dần phía bên kia triền núi. Xa xa vẫn nghe văng vẳng câu thơ dìu dặt hoà nhịp theo tiếng quang gánh kĩu cà kĩu kịt:
                                           
                                        Lê nào mà chẳng là Lê
                                 dẫu Quang hay Jép đ ếch hề sao đâu
                                        Quang là Quang gánh từ lâu
                                Jép là Jép thưở ban đầu bôn ba.


Muốn biết chặng đường lên kinh gian nan vất vả thế nào và JepLe đã gặp những ai, xin quý zị theo dõi hồi sau sẽ rõ.
 

Offline ball

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.996
  • Bầu Chọn: +97/-2075
  • Gender: Male
Re: em nhờ một tí
« Reply #2 on: 23 Tháng Tư, 2008, 03:20:36 AM »
Hồi thứ 3: THU PHỤC MrPHAM. ( Tây Môn Khánh, BX Monkey :D )

   Thấm thoắt đã lại đến mùa hạ. Kể từ ngày từ giã thân phụ lên đường, không biết đã trải qua bao nhiêu gian lao vất vả. Hết trèo đèo lội suối, gặp hổ báo giữa rừng sâu lại đến những cạm bẫy trên đường. hết mùa xuân chim kêu vượn hót rồi lại sang mùa đông lạnh giá. Giờ thì đã sang tiết hạ oi bức. JepLe định ngả lưng vào gốc cây ven rừng tu ngụm vinamiu cho đỡ cơn khát. Bỗng nghe văng vẳng như có tiếng trẻ con kêu la ở rất gần.
   -Sư phòòo…sư phoòo… Cứu con vớiiiiii !!!
   JepLe nhíu đôi lông mày lá liễu ngạc nhiên. Sao ở chốn rừng sâu hoang vắng này lại có tiếng người? Chẳng lẽ lại là yêu quái??? Càng ngày tiếng kêu càng trở nên gần hơn và càng thảm thiết hơn. JepLe nhớn nhác nhìn quanh, bỗng giật mình phát hiện ra có vật gì treo lủng lẳng ngay cành cây trên đầu.
   -Sư phòòo…sư phoòo… Cứu con vớiiiiii !!!
 JepLe vụt đứng dậy, nắm chắc lấy tay nải, cố trấn tĩnh:
  -Ngươi là ai? Sao lại bị treo ở đây? Sao lại gọi ta? Nói nhanh lên để ta còn…đi nào!
   -Úi trời! tiếng tăm của sư phụ đã vang xa khắp bốn gầm trời, có ai là không biết! Nhất là kể từ sau cái vụ động trời năm sư phụ lên năm tuổi đó. Con còn biết cả cái vụ….
   - Thôi đừng lan man nữa, nói luôn vào việc chính đi. Ngươi là ai? Tại sao lại bị đày đoạ ở chốn này??
   - Hix! nói ra thì xấu hổ lắm sư phụ ơi! Con vì tội ăn nói hỗn láo với các anh em ở chốn giang hồ. xúc phạm đến cả quan âm Hát Bồ Tát (HBT)
. Nên đã bị Phật tổ Admin treo lủng lẳng ở đây. Quan âm đã cảm hoá con và dặn rằng hễ thấy sư phụ đi qua đây thì phải gào to lên mà kêu cứu. Tất sư phụ sẽ đến cứu và nhận con làm đệ tử. Con biết lỗi của con rồi! Sư phụ cứu con đi. Sư phụ!...
  - Tưởng gì, việc đó thì đơn giản! Cứu một mạng người hơn phát hành cả chục album rẻ tiền.
  Miệng nói tay làm. JepLe hăm hở đặt đôi thúng xuống vệ cỏ, lẳng lặng vớ lấy con gánh. Sau một hồi phồng mang trợn mắt niệm chú, một đường gánh sắc lịm vung lên, chỉ thấy cát bay gió thổi mù mịt, Mipham rơi bịch xuống đất, lăn lông lốc trên vệ cỏ.
  - Sướng nhá! Ta đi đây! vừa nói JepLe vừa xoa tay toan rảo bước.
  - Khoan đã sư phụ! Hãy nhận con làm đệ tử, con sẽ đi theo để trừ yêu diệt quái và nhân tiện tuyên truyền thương hiệu cho sư phụ. Mipham vừa xoa bàn toạ vừa rối rít cầu khẩn.
  - Thôi được, ta nhất trí. Nhưng ngươi phải hứa là từ nay không được phát biểu linh tinh kẻo anh em giang hồ ở đây cười cho đấy. Nghe rõ chưa?
  - Dạ! con đã nhận. Sư phụ hãy nhận của con một lạy!
  - Hay đấy!  hê hê…từ bé đến giờ ta chưa được ai làm thế này bao giờ cả! Thôi không việc gì phải khóc! Đệ tử mau đứng dậy.
  Jeple với tay ngắt một cành liễu ven đường kết thành cái vòng rồi đặt lên đầu Mipham:
  - Hoàn cảnh sư phụ đang khó khăn, chưa sắm được vòng kim cô xịn cho con, thôi thì con cứ dùng tạm cái này, khi nào làm được một quả ta sẽ tính sau.
    Mrpham cảm động đưa tay sờ thử lên vòng kim cô của sư phụ mới ban cho, không hể để ý đến nụ cười tinh quái vừa xuất hiện trên gương mặt sư phụ. Số là JepLe đã đề phòng từ trước, bởi biết rằng Mrpham là một phần tử khá bất hảo trong chốn giang hồ, nếu không có biện pháp đề phòng thì ắt có ngày mang hoạ. Vậy nên JepLe đã cố tình đặt lên đầu Mrpham cái vòng lá liễu đó, mỗi khi hắn có ngựa quen đường cũ thì chỉ cần sư phụ niệm chú bài Sương trắng miền quê ngoại, hắn tất bị mê man đi trong cảm giác âm u của cõi niết bàn mà không thể nào thoát ra nổi. Âu cũng là quân tử phòng thân, không có gì đáng chê cười cả.
   - Thôi thu nhặt quang gánh rồi ta lên đường kẻo muộn, đường con xa lắm con ạ!
   - Dạ, con biết rồi! Sư phụ cứ đưa nốt cả tay nải đây con mang nốt cho - Ánh mắt người đệ tử chợt ánh lên vẻ gian giảo.
   - Không được! Phần con nhiệm vụ gánh đồ, còn riêng mấy quả Lê trong tay nải này là vật bất li thân, ta phải giữ ở bên mình phòng khi thất cơ lỡ vận. Phụ thân ta đã dặn thế rồi. JepLe vừa phân bua vừa liếc trộm Mipham với ánh mắt đề phòng cao độ.
    Sau một hồi giằng co rồi hai thầy trò cũng tất tả lên đường. Hoàng hôn đã khuất dần sau phía rặng núi trước mặt, bóng hai thầy trò xiên xiên ngả trên mặt con đường mòn dẫn tới kinh đô xa thăm thẳm…JepLe vừa giữ chặt tay nải vừa lẩm nhẩm:
     
                                         Đường đi vất vả gian lao
                                 thu phục Miphạm biết bao nhọc nhằn
                                         dẫu nhiều vất vả khó khăn
                                  thầy trò ta tiến phăm phăm sợ gì.
Trên đường đi còn gặp rất nhiều vất vả khó khăn, muốn biết JepLe còn gặp những khó khăn gì và còn thu phục được những đệ tử nào nữa. Mời quý zị đón đọc hồi sau sẽ rõ.
« Last Edit: 23 Tháng Tư, 2008, 05:07:38 AM by chick_bọng »