Author Topic: HHĐ ĐFKJF  (Read 3194 times)

0 Members và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline ball

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.996
  • Bầu Chọn: +97/-2075
  • Gender: Male
HHĐ ĐFKJF
« on: 23 Tháng Tư, 2008, 03:26:17 AM »
             TỰ TRUYỆN

 HỒI 1: NHỮNG ĐIỀU HAY HO VÀ DỞM DÍT
 Dởm dít quá! - Đôi khi gã vẫn tự nhận xét về mình như vậy. Đã ở cái tuổi gần 30, lẽ ra gã đã làm được nhiều điều hơn thế!. Ít ra thì gã cũng đã đảm nhận được một vai trò quan trọng trong một cái Hội bút hay ho nào đấy. Hoặc có thể khác hơn, gã đã có thể…Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì gã vẫn thấy nực cười. Cuộc sống đôi khi chỉ là những điều tưởng như thật đơn giản. Có những điều gã cố gắng để đạt được, nhưng khi đã cảm thấy thoả  mãn, gã lại nhổ toẹt vào đó, để rồi lại tiếp tục tìm kiếm những cái gã cho rằng có thể hay ho hơn, đẹp đẽ hơn! Những bài thơ, những truyện ngắn hay những gì mà gã từng cho là kiệt tác của chính mình, đã được đăng trên báo Hoa và trên một số tờ báo nào đó mà thậm chí đến giờ gã không còn nhớ nữa. Hay nói chính xác hơn, gã không muốn nhớ. Bởi khi đã đi qua hết những bồng bột của tuổi trẻ, khi ngoảnh mặt lại, gã lại cảm thấy buồn cười với chính bản thân, với chính những gì gã đã gửi gắm bằng những trang viết, những dòng tâm sự, những cảm nhận bồng bột của riêng mình.. Ở vào thời điểm đó gã đã có thể rất tự hào về mình. Đã có những trận khao long trời lở đất, đã có những sự ái mộ mà lẽ ra gã đã chôn vùi cái tôi đích  thực của mình trong đó. Nhưng cuối cùng, gã đã hiểu ra được một điều đơn giản. Đó là cuộc sống. Đúng vậy, cuộc sống không cho phép đi quá xa những gì mình có thể làm được. Có những thằng bạn của gã, đôi khi cũng có những bài thơ, truyện cười đăng trên báo đã cảm thấy tự hào. Gã cũng cảm thấy nực cười . Còn những vô số thằng bạn thân khác, mặc dù vẫn miệt mài, trăn trở để viết, để  cố gắng khẳng định một điều gì đó, ít ra là một sự nổi tiếng. Nhưng không bao giờ có tên trên báo hay bất cứ một tập san nào đó. Và chúng vẫn tìm thấy niềm vui, đôi khi là sự ảo tưởng ở một vài trang lưu bút, nhật ký hay đại loại làm một sân chơi nào như thế. Cũng đôi khi là ở một diễn đàn nào đó, như diễn đàn Hà tây chẳng hạn. Gã luôn cười vào tất cả những sự dởm dít đó cũng giống như cười vào những ảo tưởng của mình vậy. Tất nhiên, gã thừa hiểu vì sao. Bởi vì gã đã từng đọc được ở đâu đó một triết lý về sự trải nghiệm của cuộc sống: " Đôi khi người ta lớn lên từ đống sách vở, và lại bé đi từ cuộc sống!" Gã đã thấm thía, và cũng có lẽ bởi vậy mà gã luôn cười vào những sự dởm dít, hay những thứ mà gã cho là dởm dít. Tất nhiên gã có thể làm được rất nhiều điều .Nhưng dù thế nào, gã vẫn cảm thấy cuộc sống vẫn đang trôi theo một vòng quay nhất định mà chính gã đang mệt nhoài ở trong đó! Vì sao ư? Chẳng vì sao cả, bởi đơn giản, gã thích làm theo những gì mình mình mong muốn mà không cảm thấy hối tiếc. Mà những ước mơ, những hoài bão và những dự định của gã thì nhiều lắm.Chẳng hạn như gã, với bản chất lương thiện và thương người, gã đã từng yêu thương tất cả mọi người,  mà đặc biệt là phụ nữ. Thế nhưng cuộc sống luôn khó khăn hơn những gì mà ta tưởng. Ngay từ lần đầu tiên bước vào yêu, gã đã vô cùng thấm thía điều đó. Thậm chí gã còn có thể đọc được nỗi cảm thông sâu sắc trong ánh mắt người bạn mà gã mới quen chiều nay. Gã còn nhớ mang máng hình như hắn tên là Sơn thì phải. Thậm chí gã còn có thể nhớ cả họ tên. Quân Sơn! Phải rồi ! giờ thì gã nhớ rất rõ. Cái anh chàng kém gã đến mười một tuổi. Hẳn gần một con giáp. Nếu không phải là đang mệt mỏi vì hơi men thì có lẽ gã đã bật cười hô hô mất! Nói đúng ra là gã đang say. Nhưng phải công nhận một điều, anh bạn đó cũng thật là dễ chịu. Ít ra thì cũng dễ chịu hơn những gì mà gã đã tưởng tượng. Bởi gã đã luôn cảm thấy khó chịu với những gì mà gã cho là nực cười, là dởm dít. Nhưng gã thấy anh bạn này cũng không đến nỗi để cho gã phải nực cười. Gã luôn cảm thấy nực cười với tất cả những gì mà gã không thích. Gã nhớ mang máng là hình như chiều nay gã đã nói dối anh bạn này khi giới thiệu về tuổi của mình. Ha ha! Gã đã nhớ ra rồi! Gã đã nói rằng gã sinh năm Hợi và hơn anh bạn thi nhân này 11 tuổi. Cuộc sống đôi khi vẫn vậy. Đôi khi những điều chân thật mà gã cố công giãi bày thì lại chẳng ai tin. Nhưng đôi khi những điều dối trá mà gã nói ra không cần suy tính, thì mọi người lại tin đó là sự thật. Và đó cũng chính là một trong những điều mà gã  cũng cảm thấy nực cười. Còn những cau chuyện tình của gã, thôi thì đến đâu cũng mặc kệ. bởi vì gã đã mệt mỏi lắm rồi. Mệt mỏi vì những cốc bia chiều nay, mệt mỏi vì sự tranh giành của những người con gái mà gã yêu thương nhất. Có lẽ gã phải ngủ một giấc để hi vọng rằng ngày mai lại là một ngày mới, như trong một tác phẩm mà gã từng đọc….phải rồi, ngày mai sẽ là một ngày mới, và gã sẽ lại viết tiếp về những sự dởm dít trong nền văn học mà trong đó có sự đóng góp của gã và của một số kẻ khác…
    (còn tiếp)
« Last Edit: 23 Tháng Tư, 2008, 05:27:31 AM by chick_bọng »

Offline ball

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.996
  • Bầu Chọn: +97/-2075
  • Gender: Male
Re: 4
« Reply #1 on: 23 Tháng Tư, 2008, 03:26:34 AM »
HỒI 2: NHỮNG BÀI THƠ KHÔNG ĐĂNG BÁO
   Đó là vào những năm giữa cấp 2, ngoài một số niềm đam mê khác, có một sở thích mà gã rất say mê. Đó là viết. Viết thơ, viết truyện, viết nhật ký, thư ngăn bàn. Nói chung là đủ cả. Bài thơ đầu tiên gã tặng cho cô bạn gái cùng lớp. Cô bạn gái có cái bím tóc xinh xinh, bướng bỉnh ngồi bàn trên. Gã làm thơ về cái bím tóc ấy. Trong thơ, gã kể lể về những nỗi ám ảnh về sự mất tập trung với những lời giảng của thầy cô, về  những giấc mơ đầy những bím tóc làm gã nghẹt thở hằng đêm. Và cuối cùng, để kết thúc bài thơ, gã kết luận là gã rất khoái cái bím tóc đó…Nhưng thật không may là cái kết luận ấy của gã chưa kịp đến với bím tóc, nó đã chui vào cặp của cô giáo chủ nhiệm trước khi nằm trên ngạo nghễ trên bàn làm việc các vị của phụ huynh. Thế là đi tong một mối tình đầu. Rồi gã cũng quên dần câu chuyện về những cái bím tóc. Không còn làm thơ về bím tóc nữa, chẳng vấn đề gì, gã quay sang vẽ vời. Cũng lại là một niềm đam mê nữa., bởi  đam mê của gã thì nhiều lắm. Gã vẽ tất cả mọi người, kể cả đôi bím tóc, nhưng lần này thì gã đã rút được kinh nghiệm qua mối tình đầu, gã chỉ vẽ cho riêng gã. Vẽ xong rồi cho vào ngăn bàn, đợi mọi người không để ý rồi thì cho vào cặp. Có một lần đang mải mê với cái núm đồng tiền ở bàn bên, gã cắm cúi với tuyệt tác của mình, không ngờ cô giáo với kinh nghiệm của những năm tháng học trò của mình đã đứng sau lưng gã từ lúc nào. Một hơi thở nóng ấm phả vào gáy hắn:
- Em vẽ đẹp lắm!
- Ơ ợ..dạ!
- Nhưng dù sao em vẫn bị ghi tên vào sổ đầu bài.
 Cô giáo của gã kết luận như vậy sau khi với tay xin lại tác phẩm mà gã rất tâm đắc.
 Thôi thì gã lại tập trung vào việc học vậy, dẫu sao thì học tập mới là mục tiêu chính của gã lúc này. Vậy là gã lao đầu vào học, càng học gã càng cảm thấy mình thật ngu. Gã thấy mình ngu ngốc bởi vì đã không chịu học từ sớm thì có lẽ gã đã nổi đình nổi đám ở trong lớp từ lâu. Và như vậy thì có lẽ chẳng cần phải thơ thẩn gì sất gã cũng đã có thể chiếm trọn trái tim của cái bím tóc bướng bỉnh hay cái núm đồng tiền xinh xinh kia từ lâu rồi. Gã bắt đầu giải hết những bài tập dễ, rồi đến bài toán sao. Càng chịu khó học thì gã càng nhận ra một điều, hình như gã đã bắt đầu thấy yêu yêu cô bạn lớp phó chăm học từ khi nào. Hix! Các cụ nói cấm có sai câu nào, đúng là ngưu thì tầm ngưu còn mã thì tầm mã. Khi đã học hành khá khẩm hơn rồi thì gã lại bắt đầu thầm thương trộm nhớ nhưng cô bé học khá ở trong lớp. Quan điểm của gã khi ấy là có xấu một tí cũng chẳng sao, miễn là điểm phẩy cứ 7 hay 8 phẩy trở lên là gã khoái. Nhưng mà lần này thì hình như là gã thầm yêu cô lớp phó này thật rồi. Cô bé tên là Lan, tên của một loài hoa mà sau này đã chui vào trong thơ của gã để xuất hiện trên những trang báo Hoa học trò. Vậy là lại một lần nữa gã dấn thân vào con đường yêu. Mà  theo quan điểm của gã, đã yêu thì không thể không làm thơ. Nhưng lần này gã sẽ không làm thơ trong giờ học nữa. Tranh thủ những lúc đến trường hay từ trường về nhà, trước khi ngủ, trong lúc ăn cơm và sau khi ăn cơm…Gã quyết tâm không để xâm phạm vào bất cứ thời gian học nào hết để xúng đáng với tầm cỡ của nàng. Thế là gã cho ra đời rất nhiều bài thơ về loài hoa quý ấy. Nhưng gửi cho cô bé thì gã vẫn chưa dám. Gã vẫn không thể nào thực hiện được cái ý định táo bạo ấy mỗi khi nhìn vào đôi mắt đôi mắt nghiêm nghị của cô giáo chủ nhiệm. Đôi mắt hiền từ ẩn sau lớp kính dày 3,5 đi ốp như ngầm nói với gã rằng: " Này, đừng tưởng tôi không biết cậu đang định làm gì! Hãy đợi đấy!". Và thế là gã cũng đợi thật, gã đợi chờ từng số báo, từng phản hồi mới nhất từ các biên tập viên. Dạo ấy tờ báo Hoa học trò là một tập san nổi tiếng và rất hay dành cho lứa tuổi của gã. Gã quyết đinh qua mặt cô giáo bằng cách gửi bài lên báo. Với một bút danh bất kỳ nào đó thì làm sao cô giáo có thể làm gì được gã. Đó cũng là một trong những hành động táo bạo và liều lĩnh nhất trong cuộc đời của gã. Cứ mỗi lần có số báo Hoa học trò mới là gã vồ lấy và lật tung lên để tìm xem bài thơ mà gã tặng cô bé chăm học có được đăng hay không. Và lần lượt một vài bài thơ đầu tiên của gã vẫn bặt vô âm tín. Thế mà mấy thằng bạn thân của gã cứ xúm xít vào mà khen hay, vậy sao lại không được đăng nhỉ? Cả mấy đứa bạn cô em gái của gã nữa. Đúng là cái lũ mắt toét, chẳng hiều gì cả- gã lầm bầm như vậy sau khi đọc lại bản thảo mấy kiệt tác của mình. Đúng là  như vậy thì chưa ổn thật. Vậy mà gã cứ nghĩ đã thành thơ thì thế nào cũng được đăng ngay. Và rồi gã cứ vênh vênh vỗ ngực với mấy thằng bạn lớp bên cạnh: "Tao sắp có bài đăng báo rồi đấy!" Thật đúng là ảo tưởng! Cả mấy truyện ngắn của gã cũng vậy. Gã phát ngượng sau khi đọc lại và so sánh với những truyện của các tác giả đã được đăng. Truyện của gã chẳng ra truyện ngắn, chẳng ra tiểu thuyết, nói tóm lại là nó chẳng phải là truyện. Hình như nó giống nhật ký thì đúng hơn. Và nó cứ bị dài dòng, luẩn quẩn thế nào ấy, chẳng  thoát được cái ý mà gã cần truyền tải. Vậy mà gã cứ cắm đầu cắm cổ gửi bài. Cũng may rằng lần trước đến toà soạn gửi bài, lúc ra về, nhìn thấy nét mặt căng thẳng của gã, bác bảo vệ đã từng mấy lần tâm sự với gã đã vỗ vai và nhìn gã với ánh mắt đầy thông cảm: "Bình tĩnh cháu ạ! Có bước ngắn thì mới đến bước dài.". Oa! Bác bảo vệ cũng thật tốt bụng, mà bác ta vừa nói gì vậy nhỉ? Bước ngắn, bước dài à? Hơ hơ. Sao giống tên truyện ngắn của anh Đắc ta nhăng mà hắn vừa đọc ở mấy số trước vậy?. Gã rất khoái cái tay viết hóm hỉnh này. Bao giờ mới được đăng bài như anh ấy nhỉ? Vậy thì phải cố thôi. Và gã lại lao vào viết với những cảm xúc mới mẻ hơn, chín chắn và trưởng thành hơn qua từng bài viết mà nhân vật chính không phải ai khác mà chính là cô bé tên Lan ấy! Những bài thơ và truyện ngắn cứ thế ra đời từ cái tâm hồn tràn trề tình yêu ấy! Sự ảo tưởng dường như đã rời xa gã. Gã bắt đầu viết với tất cả sự say mê của mình…..
(Còn nữa)

Offline hdt_dragonking

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 848
  • Bầu Chọn: +20/-38
  • Gà Guitar!
    • Green Life!
Re: 4
« Reply #2 on: 23 Tháng Tư, 2008, 03:30:29 AM »
Đúng laf dở hơi,trưa nắng thế mà ngồi đọc cái đóng này chắc chết quá!
Mà đay là box thơ mà,Bà chị thiên kiều đâu rồi ,vào del mấy cái bài dở hơi này cái.Nhầm box rồi!
Năm xưa ,chốn này, người quen biết nhau!

Offline ball

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.996
  • Bầu Chọn: +97/-2075
  • Gender: Male
Re: 4
« Reply #3 on: 23 Tháng Tư, 2008, 03:32:35 AM »
ông em cút đi anh nhờ tí!







                                     ii                                                   ii                                      ii

Offline KiềuLinh1942.

  • Moderator
  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.686
  • Bầu Chọn: +86/-408
  • Gender: Female
  • ThanhCo! KiềuLinh!
Re: HHĐ ĐFKJF
« Reply #4 on: 03 Tháng Năm, 2008, 02:59:50 PM »
Dạo này Lão quá bận rộn, hôm nay vào thấy Topic Thơ của Lão, Lão quá đau lòng,
Lão mong mọi người tôn trọng Topic Thơ, cũng như tôn trọng Lão.
Bọng ơi!! hãy gom những bài viết của Bọng vào một Topic nhé!
Cám Ơn Nhiều.


Thi Nhân xin hãy dừng chân
Quán Thơ mời khách xa gần ghé qua.
Hồn thơ đâu kể trẻ già.
Chén trà, ly rượu kết tình tri âm!