Author Topic: NHỮNG DÒNG TÂM SỰ  (Read 229273 times)

0 Members và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #45 on: 16 Tháng Bảy, 2008, 11:18:01 PM »
KHÓC

Khóc đâu em, ta đâu có
Chỉ là dòng nước nhỏ ra thôi
Tại mắt nằm trên của bờ môi
Nên chảy ướt mềm môi như vậy

Khóc à, ai bảo ta khóc đấy
Chỉ vô tình rơi mấy giọt sương
Ai bảo rằng ta tiếc yêu thương
Em cứ bước cuối đường ta sẽ bước

Dòng nước mắt chỉ là dòng nước
Chảy ra rồi rơi ướt bờ mi
Biết đâu rằng giọt nước lạ kỳ
Rơi trong dạ ta quỳ nghe tim khóc

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #46 on: 17 Tháng Bảy, 2008, 06:57:49 AM »
 Của bạn đây
Hai sắc hoa ti gôn

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng


Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi


Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy


Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường


Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người


Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha


Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi


Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò


Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

TTKH
 



Offline hdt_dragonking

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 848
  • Bầu Chọn: +20/-38
  • Gà Guitar!
    • Green Life!
Re: TÂM SỰ
« Reply #47 on: 20 Tháng Bảy, 2008, 05:35:30 AM »
Điều khó nhất trên đời
Là một trang nam tử

GMK đang thất tình hay sao ấy? mấy bài thơ của bạn hay quá nhưng cũng buồn quá!
Tôi năm nay đã 25 tuổi ta rồi, tốt nghiệp ĐH nhưng chưa có việc làm, chưa một lần yêu nên cũng không hiểu tình yêu lắm, nhưng không hiểu sao từ bé đã thích và yêu nhạc vàng rồi! Tôi thích những bài ca ca ngợi người lính và những bài thơ tình viết về lính nữa. Nếu có thể ấy hãy fost cho tôi mấy bài thơ lính như: Núi đôi của Vũ Cao, Hôn của Phùng Quán, Quê Hương của Giang Nam... Xin cảm ơn trước.
Nick name của tôi :neubietanhngheo@yahoo.com
DĐ 01222210285
                                             

                                                    Núi đôi!
Núi thường cây mọc xanh rì
Núi này thì chẳng có gì là xanh
Hai hình tròn trĩnh lượn quanh
Ở trên đỉnh núi ,đá mành nhô lên!
Năm xưa ,chốn này, người quen biết nhau!

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #48 on: 20 Tháng Bảy, 2008, 06:35:58 AM »
Điều khó nhất trên đời
Là một trang nam tử

GMK đang thất tình hay sao ấy? mấy bài thơ của bạn hay quá nhưng cũng buồn quá!
Tôi năm nay đã 25 tuổi ta rồi, tốt nghiệp ĐH nhưng chưa có việc làm, chưa một lần yêu nên cũng không hiểu tình yêu lắm, nhưng không hiểu sao từ bé đã thích và yêu nhạc vàng rồi! Tôi thích những bài ca ca ngợi người lính và những bài thơ tình viết về lính nữa. Nếu có thể ấy hãy fost cho tôi mấy bài thơ lính như: Núi đôi của Vũ Cao, Hôn của Phùng Quán, Quê Hương của Giang Nam... Xin cảm ơn trước.
Nick name của tôi :neubietanhngheo@yahoo.com
DĐ 01222210285

25t thì bạn bằng mình rồi, cám ơn ơn về câu hỏi vừa rồi nhé, buồn thì yêu nhạc vàng, yêu rồi càng buôn hơn bạn ạh!

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #49 on: 20 Tháng Bảy, 2008, 06:38:08 AM »
    NÚI ĐÔI

Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
Xuân Dục, Đoài Đông hai cánh lúa
Bữa thì em tới bữa anh sang.

Lối ta đi giữa hai sườn núi
Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
Em vẫn đùa anh sao khéo thế
Núi chồng, núi vợ đứng song đôi.

Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn
Đâu ngờ từ đó mất tin nhau.

Anh vào bộ đội lên Đông Bắc
Chiến đấu quên mình năm lại năm
Mỗi bận dân công về lại hỏi
Ai người Xuân Dục
Núi Đôi chăng.

Anh nghĩ quê ta giặc chiếm rồi
Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
Mỗi tin súng nổ vùng đai địch
Sương trắng người đi lại nhớ người.

Đồng đội có nhau thường nhắc nhở
Trung du làng nước vẫn chờ trông
Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
Em vẫn đi về những bến sông.

Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi
Hành quân qua tắt đường sang huyện
Anh ghé thăm nhà thăm núi Đôi.

Mới đến đầu ao tin sét đánh
Giặc giết em rồi, dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
Em sống trung thành, chết thủy chung.

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em.

Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
Em còn trẻ lắm, nhất làng trong
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng.

Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay,

Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
Nứa gianh nửa mái lều che tạm
Sương nắng khuấy dần chuyện xót đau.

Anh nghe có tiếng người qua chợ
Ta gắng mùa sau lúa sẽ nhiều
Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu.

Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ
Oán thù còn đó anh còn đây
Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
Đã chết vì dân giữa đất này?

Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi em, đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
(Vũ Cao)

Đọc lại bài này buồn tê tái

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #50 on: 20 Tháng Bảy, 2008, 06:40:59 AM »
    Hôn
     
    Trời đã sinh ra em
    Ðể mà xinh mà đẹp
    Trời đã sinh ra anh
    Ðể yêu em tha thiết
     
    Khi người ta yêu nhau
    Hôn nhau trong say đắm
    Còn anh, anh yêu em
    Anh phải ra mặt trận
     
    Yêu nhau ai không muốn
    Gần nhau và hôn nhau
    Nhưng anh, anh không muốn
    Hôn em trong tủi sầu
     
    Em ơi rất có thể
    Anh chết giữa chiến trường
    Ðôi môi tươi đạn xé
    Chưa bao giờ được hôn
     
    Nhưng dù chết em ơi
    Yêu em anh không thể
    Hôn em bằng đôi môi
    Của một người nô lệ.
    (1956)

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #51 on: 20 Tháng Bảy, 2008, 06:41:57 AM »
    Lời mẹ dặn ( Phùng quán )
     
    Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
    Mẹ tôi thương con không lấy chồng
    Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
    Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
    Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
    Ngày ấy tôi mới lên năm
    Có lần tôi nói dối mẹ
    Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
    Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
    Ôm tôi hôn lên mái tóc:
    - Con ơi! trước khi nhắm mắt
    Cha con dặn con suốt đời
    Phải làm một người chân thật.
    - Mẹ ơi, chân thật là gì?
    Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
    Con ơi một người chân thật
    Thấy vui muốn cười cứ cười
    Thấy buồn muốn khóc là khóc.
    Yêu ai cứ bảo là yêu
    Ghét ai cứ bảo là ghét
    Dù ai ngon ngọt nuông chiều
    Cũng không nói yêu thành ghét.
    Dù ai cầm dao dọa giết
    Cũng không nói ghét thành yêụ
    Từ đấy người lớn hỏi tôi:
    - Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
    Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
    - Bé yêu những người chân thật.
    Người lớn nhìn tôi không tin
    Cho tôi là con vẹt nhỏ
    Nhưng không! những lời dặn đó
    In vào trí óc của tôi
    Như trang giấy trắng tuyệt vờị
    In lên vết son đỏ chóị
    Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
    Đứa bé mồ côi thành nhà văn
    Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
    Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
    Người làm xiếc đi dây rất khó
    Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
    Đi trọn đời trên con đường chân thật.
    Yêu ai cứ bảo là yêu
    Ghét ai cứ bảo là ghét
    Dù ai ngon ngọt nuông chiều
    Cũng không nói yêu thành ghét
    Dù ai cầm dao dọa giết
    Cũng không nói ghét thành yêụ
    Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời
    Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
    Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
    Bút giấy tôi ai cướp giật đi
    Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
    (1957)

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #52 on: 20 Tháng Bảy, 2008, 06:42:52 AM »
Sự tích bài thơ "Hôn" của Phùng Quán
Ngô Minh

Nhà thơ Phùng Quán để lại nhiều bài thơ hay, được hàng triệu người đọc Việt Nam thuộc nằm lòng như Lời mẹ dặn, Đêm Nghi Tàm đọc Đỗ Phủ cho vợ nghe, Say… Trong đó Hôn là bài thơ hay được nhắc đến nhiều nhất. Bài thơ Hôn có trong hành trang của bao thế hệ chiến sĩ cách mạng Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Bài thơ được tuyển đi tuyển lại trong hàng chục tuyển tập thơ từ 50 năm nay. Được in trong tuyển tập Panorama de la Littérature Vietnamism do nhà văn hoá Hữu Ngọc dịch. Bài thơ được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc.

Khi người ta yêu nhau
Hôn nhau trong say đắm
Còn anh, anh yêu em
Anh phải đi ra trận!

Nhưng:

Yêu nhau ai không muốn
Gần nhau và hôn nhau
Nhưng anh, anh không muốn
Hôn em trong tủi sầu!

Bài thơ được coi như là tuyên ngôn tình yêu của người lính khi Tổ quốc đang bị giày xéo dưới gót giày quân xâm lược: Nhưng dù chết em ơi/ Yêu em anh không thể/ Hôn em với đôi môi/ Của một người nô lệ! Âm hưởng bài thơ giống như khẩu khí thơ của các nhà thơ cộng sản Nadim Hikmet, Pe-tơ-pi. Bài thơ viết năm 1954, khi Phùng Quán 22 tuổi. Đọc bài thơ tôi cứ ngỡ nhà thơ viết tặng một cô gái nào đó mà anh từng yêu thương, nhớ nhung dọc đường ra trận. Nhưng không phải! Sự tích bài thơ bi hùng hơn rất nhiều. Tôi dùng chữ “sự tích” vì đây là một câu chuyện dài, đầy chất anh hùng ca, liên quan đến “Tuổi thơ dữ dội” của Phùng Quán.

Mới đây nhà văn Nguyễn Khắc Phê đã cung cấp cho tôi lai cảo một bài viết dài của Phùng Quán viết tại Chòi Ngắm Sóng Hồ Tây năm 1992, có tựa đề: “Bản anh hùng ca bị mối xông và mười bảy bộ hài cốt…”. Tôi đọc và bàng hoàng vì câu chuyện được kể lại vô cùng lẫm liệt về cuộc chiến đấu và sự hy sinh dũng cảm, khí phách của 17 chiến sĩ cảm tử của Trung đoàn Vệ quốc quân Trần Cao Vân giữa lòng thành phố Huế năm 1946. Bài viết cũng nói rõ xuất xứ của bài thơ Hôn. Nhà thơ Phùng Quán viết: “… Cách đây trên ba mươi năm có lẻ, trong những ngày gian khó nhất của đời mình, trong nỗi buồn bã và thất vọng khôn cùng, tôi khởi viết một thiên hùng ca… Thiên hùng ca kể lại một câu chuyện có thật, những người anh hùng có thật, hơn nữa những người anh hùng mà tôi quen biết, và tôi có mối hàm ơn sâu nặng vì một lần họ đã cứu tôi thoát khỏi đạn đại liên giặc ăn thịt trong trận đánh kinh hồn vào vị trí Miễu Đại Càng… Thiên anh hùng ca gồm 10 chương, khoảng nghìn câu thơ, với một Khai từ và một Hậu từ. Từ năm 1958 đến 1988, tôi bị mất quyền in sách nên thiên hùng ca chịu chung số phận với nhiều tác phẩm khác của tôi: Mối xông! Nghìn câu thơ nay không còn nhớ nữa. Nhưng cốt truyện, đoạn khai từ và lác đác dăm câu thơ, đoạn thơ khắc hoạ ý tưởng chính tôi vẫn còn nhớ như in… Thiên hùng ca ấy có tên là Huyệt lửa chôn chung”. Xin gác lại chuyện các chiến sĩ Trung đoàn 101 Trần Cao Vân đã cứu sống và đã phạt roi Phùng Quán như thế nào, để tập trung vào sự tích bài thơ Hôn. Điều cực kỳ thiêng liêng và cảm động là bài thơ Hôn là một đoạn được trích ra từ Thiên hùng ca ấy, viết về tình yêu của người chiến sĩ thật có tên là Phùng Huấn!

Tháng 7-1992, nhà văn Nguyễn Đắc Xuân có bài viết Tìm được hài cốt của 17 liệt sĩ hy sinh từ năm 1946 in trên báo Lao động. Bài báo kể lại, ngày 4-6-1992, trong lúc đào móng cải tạo công trình nhà của Uỷ ban Khoa học kỹ thuật tỉnh TT-Huế tại 18 - Hà Nội - Huế, người ta phát hiện ra 17 bộ hài cốt Vệ quốc đoàn. Trong đó có một bộ hài cốt có sợi dây chuyền nhỏ có đeo lủng lẳng một miếng nhôm, rửa sạch miếng nhôm hiện lên dòng chữ khắc: “Phùng Huấn - VQĐ - Thuận Hoá”. “VQĐ” là Vệ Quốc Đoàn. Còn Phùng Huấn là anh con bác của Phùng Bốn (tức ông Nguyễn Vạn, nguyên Bí thư tỉnh uỷ TT-Huế) chú ruột của Phùng Quán. Tức Phùng Quán gọi liệt sĩ Phùng Huấn là bác! Đọc bài báo đó, Phùng Quán bàng hoàng nhớ lại thiên anh hùng ca mình đã viết 30 năm trước…

… Nhân vật mà tôi mất nhiều công sức nhất để miêu tả và khắc hoạ tính cách với cả trăm câu thơ, là nhân vật chiến sĩ. Anh tên là Phùng Huấn, xuất thân nông dân, quê ở làng Thanh Thuỷ Thượng. Phùng Huấn yêu một cô gái làng, sắp làm lễ cưới. Mặt trận Huế bùng nổ, anh hoãn ngày cưới, cùng nhiều trai làng xung phong gia nhập Vệ quốc đoàn. Anh được tuyển chọn vào cảm tử quân… Bài thơ Hôn là tôi trích ra từ Thiên hùng ca ấy:

Em ơi rất có thể
Anh chết giữa chiến trường
Đôi môi tươi đạn xé
Chưa bao giờ được hôn!

Nhưng dù chết em ơi
Yêu em anh không thể
Hôn em bằng đôi môi
Của một người nô lệ!

Đó là lời của Phùng Huấn nói với vợ chưa cưới của mình trước giờ xung trận. Phùng Huấn là bác họ của tôi. Trong Thiên hùng ca tôi không nói chi tiết này, chỉ miêu tả mỗi lần chúng tôi đứng cạnh nhau, cả đơn vị ai cũng lầm là hai anh em ruột vì chúng tôi giống nhau như hai cục bùn móc dưới ruộng sâu lên… Trong đội cảm tử quân, Phùng Huấn được phân công vào “Tổ vũ khí nặng”. “Vũ khí nặng” Phùng Huấn phụ trách là một cặp đầu đạn đại bác 75 ly tịt ngòi được công binh xưởng biến báo thành mìn đánh xe tăng… Tổ “vũ khí nặng” là siêu cảm tử, nên mỗi chiến sĩ được Mặt trận phát một chiếc “lập lắc” bằng nhôm cứng, trên mặt khắc tên họ, giây đeo bằng thép không rỉ, để lỡ hy sinh xác người nọ khỏi lẫn xác người kia…

Một buổi sáng, Phùng Huấn ngoắc tay gọi tôi: “Bê! Bê!” (tên gọi tôi ngày còn ở nhà) ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Tối ni đơn vị tau đi cảm tử vị trí nhà hàng Sap-phăng-giông (Cửa hàng bách hoá số 1, đường Hà Nội, Huế hiện nay). Mặt trận sẽ đãi tụi tau một bữa thịt bò, thịt heo với xôi, ở sân chùa Vạn Phước, để lỡ có chết thì anh em được chết no! Tắt mặt trời mi nhớ chạy xuống mà ăn chực…”

Bữa ăn đó, cũng được kể trong bài báo Lao động nói trên, qua lời kể của người vợ chưa cưới của liệt sĩ Phùng Huấn: “Vợ chưa cưới của đồng chí Phùng Huấn, đã 70 tuổi, từ xã Thuỷ Dương (tên mới của làng Thanh Thuỷ Thượng), chống gậy lên thăm hài cốt của người yêu xưa. Bà kể: Chiều đó tôi lên thăm anh ấy, rủ anh đi ăn. Anh ấy nói: “Tối nay đi đánh Pháp, thế nào cũng được ăn một bữa thịt bò, bây giờ ăn ngang bụng”. Anh ấy không đi. Thấy trên tay anh có đeo một cái “lập lắc”, tôi hỏi: “Người ta đeo vòng vàng xuyến bạc, còn anh đeo chi miếng thiếc ni?” Anh nói: “Đơn vị bảo đeo. Đi đánh giặc lỡ có chết người ta biết tên mà nhận xác”. Tôi tưởng anh nói chơi, ai ngờ anh chết thiệt. Từ sau đó gia đình cứ lấy ngày 10 tháng chạp giỗ anh ấy”.

Trận “cảm tử” vào nhà hàng Sáp-phăng-giông đêm ấy không kết quả. Toàn đơn vị rút ra căn cứ cả, còn Trung đội cảm tử bị mắc kẹt lại ở trong ngôi nhà hai tầng. Địch bắn như điên, kêu gọi đầu hàng, các anh vẫn chống trả quyết liệt. Giặc phun xăng đốt ngôi nhà. Các chiến sĩ đã xuống tầng trệt, dùng bộc phá nổ tung ngôi nhà, biến ngôi nhà thành ngôi mộ chôn chung của 17 anh em! Ôi, 46 năm sau, cô gái trong bài thơ Hôn của Phùng Quán mới gặp lại hài cốt người yêu của mình! Ngày xưa ở Huế, đối với con gái nhà lành, chuyện hôn nhau vô cùng hệ trọng, nhà trai đi hỏi rồi vẫn chưa dám hôn nhau, chờ khi cưới. Cho nên:

Em ơi rất có thể
Anh chết giữa chiến trường
Đôi môi tươi đạn xé
Chưa bao giờ được hôn

Hiểu “sự tích” tích bài thơ ta càng muôn lần cám ơn nhà thơ Phùng Quán, anh đã lấy “tuổi thơ dữ dội” của mình làm chất liệu để viết nên những câu thơ tình thế kỷ, đẹp như kinh cầu nguyện!

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #53 on: 20 Tháng Bảy, 2008, 06:44:14 AM »
QUÊ HƯƠNG ( GIANG NAM )
Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)

Giữa cuộc hành quân không nói được
một lời...
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

Hoà bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật:
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

1960

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #54 on: 20 Tháng Bảy, 2008, 06:46:26 AM »
QUÊ HƯƠNG ( Đỗ Trung Quân )

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ...
Sẽ không lớn nổi thành người.

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #55 on: 20 Tháng Bảy, 2008, 06:51:12 AM »
                                             

                                                    Núi đôi!
Núi thường cây mọc xanh rì
Núi này thì chẳng có gì là xanh
Hai hình tròn trĩnh lượn quanh
Ở trên đỉnh núi ,đá mành nhô lên!

Lâu quá không về thăm quán nhạc
Từ ngày bươm bướm bỏ ra đi
Có hôm tôi đứng trông trời tím
Nhớ cả lời thơ nhớ bạn hiền
 ???
 híc chuyện tình hoa trắng ...

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #56 on: 21 Tháng Bảy, 2008, 10:43:10 PM »
CHỜ
Người đã đi rồi ta ở đây
Thỏang nghe gió nói với ngàn vậy
Chia tay có lẻ buồn là vậy
Người ở đâu rồi ta vẫn đây!

Người đã về đâu đến chốn nao
Mình ta ...buồn lắm biết làm sao
Trông mưa tâm sự buồn ảo não
Vườn cũ đây rồi sao mất nhau.

Người giữ còn không mấy vần thơ
Hay chăng giờ đó đã thờ ơ
Hỏi lòng ta thấy mình run sợ
Chiều xuống mình ta cứ đợi chờ

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #57 on: 23 Tháng Bảy, 2008, 10:40:37 PM »
 
 cám ơn bạn đã chia sẽ với mình nhé, rảnh thì thơ thẩn với gmk cho vui

CƠN GIÓ

Gió nhớ thương ai mãi đi tìm
Bao nhiêu tâm sự, nỗi niềm gió ơi
Gió đi trăm ngã muôn nơi
Chốn nào rồi sẽ một đời dừng chân

Gió về hanh nắng ngòai sân
Gió hiu hiu thổi lân lân tâm hồn
Gió đem mây xuống hòang hôn
Gió se se lạnh tâm hôn cô liu

Gió đi đây đó thật nhiều
Xin cho nhắn gởi đôi lời dùm ta
Gởi người thương ở phương xa
Nơi này có biết rằng ta nhớ người
                                                         
« Last Edit: 23 Tháng Bảy, 2008, 10:45:48 PM by gmk »

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #58 on: 23 Tháng Bảy, 2008, 10:43:30 PM »
TIẾNG HẸN

Nhẹ nhàng ta mở khung cửa hé
Để ánh trăng đâu đó ghé về thăm
Dõi mắt tìm vế phía xa xăm
ở nơi đó trăm năm còn tiếng hẹn

Em hứa giữ cho tình luôn trọn vẹn
Như buổi đầu em e thẹn nụ hôn
Hai trái tim hòa nhịp một tâm hồn
Hai dòng máu đổ dồn trong tim nhỏ

Nay xa rồi em nhớ không lối nhỏ
Đôi ta dìu qua mấy ngỏ vừơn xưa
Bên bờ sông còn xanh ngát hàng dừa
Ôi tiếng hẹn như ai vừa trao gởi

Offline gmk

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.190
  • Bầu Chọn: +84/-38
  • Gender: Male
  • Ngày hôm qua sẽ đi vào kỹ niệm!
    • gmk
Re: TÂM SỰ
« Reply #59 on: 24 Tháng Bảy, 2008, 10:58:13 PM »
KIẾP HOA TÀN

Một cánh hoa rơi rụng xuống đời
nhị tàn cánh rửa bướm buồn chơi
Thôi còn chi nữa mà chờ đợi
Ong bướm giờ xa cuối chân trời

Người đến đây rồi mai lại xa
Tìm đâu thấy nữa những ngọc ngà
Tình trong đêm tối đều là giả
Một kiếp hoa tàn ai xót xa