Author Topic: Cho những người không đến được với nhau.  (Read 3106 times)

0 Members và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline lamebay

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 11
  • Bầu Chọn: +1/-0
Cho những người không đến được với nhau.
« on: 12 Tháng Ba, 2013, 11:50:46 PM »
Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang
 

Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay
 

Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau
 

Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh
 

Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa
 

Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh
 

Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh...

Buồn quá anh ơi....ty của chúng mình hết thật rồi sao anh?
« Last Edit: 13 Tháng Ba, 2013, 12:00:48 AM by lamebay »

Offline lamebay

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 11
  • Bầu Chọn: +1/-0
Re: Cho những người không đến được với nhau.
« Reply #1 on: 13 Tháng Ba, 2013, 12:22:34 AM »
Chúng ta làm tổn thương nhau
bằng những lời - lẽ ra không nên có
Tưởng mong manh, nhẹ nhàng như cỏ
Lại vụng về thành vết xước trong nhau

Trái tim em lặng lẽ đớn đau
Trái tim anh hồ nghi mắc lỗi
Tình yêu ấy đã qua thời nông nổi
Hơn một lần mình đã đắng cay.

Lời nói vuột khỏi bàn tay.
Vỡ òa trong em những yêu thương ngày cũ.
Nước mắt không rơi em ru lòng tự nhủ.
Phút không phải mình - nào ai muốn thế đâu…

Nhưng hình như ta đã không còn thuộc về nhau
Ngay cả khi vô tình - anh cũng không bao giờ làm em đau như thế
Dù gắng gượng nhưng em vẫn không thể nào mạnh mẽ
Vết xước ở trong lòng - lại đau đáu nơi tim

Rồi có thể ngày mai, ngày kia anh sẽ lại đi tìm
Sự vẹn nguyên trong tình yêu ngày ấy
Những xúc cảm không nồng nàn đến vậy
Tổn thương mất rồi - có tha thứ được không?

Nỗi nhớ cựa mình nhưng nhức giữa đêm đông
Nước mắt trào dâng đến tận cùng hơi thở
Vòng tay anh cho nỗi buồn chia nửa
Khóa chặt tim mình…em ngờ vực…hoài nghi…
st

Offline lamebay

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 11
  • Bầu Chọn: +1/-0
Re: Cho những người không đến được với nhau.
« Reply #2 on: 14 Tháng Ba, 2013, 09:43:08 AM »
Rượu thấm vào tim sẽ ấm lòng?
Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?
Hay là tất cả niềm đau khổ
Sẽ chực trào tuôn nhạt má hồng?

Hãy rót cho tôi chén rượu đầy
Tôi cần phải uống để còn say
Ðể tôi không phải là tôi nữa
Ðừng để cho tôi tỉnh mộng nầy

Tôi muốn quên đi kiếp làm người
Thân tàn ma dại, kẻ tàn hơi
Là tôi, ờ phải là tôi đó
Chán nản còn đây giữa đất trời

Chất rượu thấm dần trong trí não
Vô tình đập vỡ chén ly bôi
Quanh tôi trời đất cuồng điên quá
Gục xuống, tai nghe rợn tiếng cười

Cười xong rồi khóc một mình tôi
Chập chờn nữa tỉnh nửa như mê
Và trong thế giới vô hình ấy
Hồn bỗng bay xa chẳng muốn về
st

Offline lamebay

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 11
  • Bầu Chọn: +1/-0
Re: Cho những người không đến được với nhau.
« Reply #3 on: 15 Tháng Ba, 2013, 05:30:19 AM »
Có lẽ nào...

Có lẽ nào em chẳng thể quên anh,
Nỗi nhớ mong manh ngập hồn thơ dại.
Cơn gió đi hoang thổi lòng em lạnh mãi,
Áng mây chiều thao thức mãi một niền thương.

Em đã đi qua hết cả con đường,
Chỉ thấy bóng cây đổ dài trên cát.
Qua rồi ư ? Cái thời khao khát,
Những tâm tồn tha thiết ở trong nhau.

Anh có bao giờ hiểu được nỗi đau?
Trên bến vắng chỉ mình em chờ đợi!
Nắng đi rồi thuyền về trong bóng tối,
Để mình em bên nỗi nhớ bơ vơ .. ..

Anh có bao giờ nhớ nổi dòng thơ,
Câu thơ cũ của một thời anh viết.
Đêm lạnh lùng với niềm đau da diết,
Ánh trăng buồn chấp chới ở đằng xa.

Nỗi nhớ cồn cào rồi cũng sẽ qua,
Câu thơ cũ ngập ngừng vào dĩ vãng.
Anh xa rồi con đường chiều vắng lặng,
Có lẽ nào em không thể quên anh ...
st

Offline lamebay

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 11
  • Bầu Chọn: +1/-0
Re: Cho những người không đến được với nhau.
« Reply #4 on: 19 Tháng Ba, 2013, 05:54:22 AM »
Một mình
Em viết bài thơ không phải cho anh
Mà cho tình yêu đầu trong em đã chết
Lời yêu ngày nào nay vội xóa hết
Kỷ niệm ngày nào chôn chặt vào tim
Còn gì nữa đâu anh mà phải kiếm tìm
Tất cả vẫn đây mà sao xa lạ quá
Tình yêu trong em hóa đá
Còn gì cho anh?
Không phải bầu trời chỉ có một màu xanh
Mà còn có mây đen, có màu u ám
Có màu của trái tim đã bao ngày tan nát
Còn lại gì trong đôi mắt màu đêm?
Đêm trở mình em lẻ bóng riêng em
Khẽ đau nhói khi chạm tay lên ngực
Em phải làm sao khi tim mình thổn thức
Thấy bơ vơ trong cuộc sống tưởng thân quen
Đêm trở mình em lẻ bóng riêng em
Không gian lặng và đêm dài ngơ ngác
Anh giờ đây bên người con gái khác
Chỉ còn em… lặng lẽ bước về
Đường vẫn dài, nhịp bước lê thê
Đêm tĩnh mịch, đêm nhuốm màu u tối
Có khi nào anh tự hỏi:
"Em đã là gì trong cuộc sống của anh?"
Dẫu biết rằng hạnh phúc quá mong manh
Những gì đã qua sao phải níu kéo lại
Tâm hồn em tê tái
Anh đã ra đi…

Lệ hoen mi đâu có xá gì
Khi anh là thuyền, thuyền yên bờ bến khác
Một mình em với nỗi buồn man mác
Một mình em, lê bước đi về
Qua hết rồi, như một cơn mê
Em phải tỉnh lại sau tháng ngày tăm tối
Em phải tỉnh lại sau tháng ngày nông nổi
Sống lại với mình như lúc không anh
Bầu trời hôm nay thắm đượm màu xanh
Tia nắng nhạt chiếu ngang rừng lá úa
Anh vẫn đứng đó…
Bên cạnh ai?
Kìm nén trong tim một tiếng thở dài
Em trầm ngâm nhìn anh đứng lặng
Có ai biết ngoài nỗi buồn sâu lắng
Là tiếng cười chua chát, cay cay
Em nhìn anh hạnh phúc hôm nay
Tay trong tay bên người con gái đó
Ước gì… em nhẹ nhàng như gió
Để lướt qua chẳng vướng bận hai người…
Dù chiều nay nắng chẳng còn tươi
Không có nghĩa nhạt màu xanh hi vọng
Không có gì là vô vọng
Em vẫn đi về… về phía không anh.
st

Offline lamebay

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 11
  • Bầu Chọn: +1/-0
Re: Cho những người không đến được với nhau.
« Reply #5 on: 22 Tháng Tư, 2013, 10:11:08 PM »
EM GIỮ CHO MÌNH

Ngày hôm qua bao nhiêu nụ cười ấy
Em giữ cho mình trong những kỷ niệm về anh
Và ngày qua nước mắt vẫn để dành
Cho ướt cả những ngày anh đi mất

Em biết rồi trái tim anh quá chật
Sao giữ nổi hết kỷ niệm về nhau
Sao có thể nhìn thấy hết đớn đau
Trong ánh mắt em xa anh tuyệt vọng

Thôi đành vậy trong lòng em gìn giữ
Chỉ có em chỉ của những ngày qua
Trang thơ cũ giờ trong anh mờ nhạt
Em giữ cho mình như kỷ vật tình yêu

Dẫu biết rằng anh có lỗi gì đâu
Khi chẳng thể yêu em hơn được nữa
Kỷ niệm xưa đã phủ mờ quá khứ
Vẫn bàng hoàng nhặt lấy giữ trong tim

Chẳng biết bao giờ những hình ảnh về anh
sẽ nhạt phai như chưa từng tồn tại
Chẳng biết khi nào trái tim em hết khờ dại
Để quên anh như thể chưa yêu....

st

Offline lamebay

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 11
  • Bầu Chọn: +1/-0
Re: Cho những người không đến được với nhau.
« Reply #6 on: 24 Tháng Tư, 2013, 05:03:32 AM »
""Gió có cuốn được không ?


Thời gian có làm mờ được không ?


Không !


Gió chỉ thổi tung mọi thứ !


Thời gian chỉ làm ta thêm cay đắng mà thôi !""

Offline HB

  • Moderator
  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 5.816
  • Bầu Chọn: +44487/-33413
  • Gender: Female
  • :X
Re: Cho những người không đến được với nhau.
« Reply #7 on: 25 Tháng Tư, 2013, 04:51:27 AM »
Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang
 

Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay
 

Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau
 

Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh
 

Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa
 

Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh
 

Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh...

Buồn quá anh ơi....ty của chúng mình hết thật rồi sao anh?
Bài này có tựa đề là: "Bài thơ tình dành cho những người không đến được với nhau" thì phải? Mình nhớ vậy. : )
Lời anh ru đêm đêm là tiếng hát ngọt mềm