Author Topic: Áo Vũ Cơ Hàn  (Read 5560 times)

0 Members và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline Ao Vu Co Han

  • Jr. Member
  • **
  • Posts: 57
  • Bầu Chọn: +0/-1
Áo Vũ Cơ Hàn
« on: 07 Tháng Mười, 2006, 11:45:40 PM »
Tôi không xin cả cuộc đời
Chỉ mong một chút tình người Việt Nam
Đời tôi nắng dãi mưa dầm
Ôm thương nhớ đứng gọi thầm tên nhau
Bọn tôi lưu lạc phương nào
Đứa ra miền Bắc, đứa vào miền Nam
Tôi người hành khất Việt Nam
Ngồi nghe máu nhỏ xuống bàn tay khô
Tôi không giành giựt cơ đồ
Chỉ xin một chút tự do làm người.
......
Thơ trở lại khóc bạn bè đã khuất
Chén tương phùng sao thiếu mặt anh em
Bạn bè cũ từ lâu không gặp lại
Người bỏ đi theo sóng nước miệt mài
Ta vẫn bước trên đường đầy gai nhọn
Thời gian qua năm tháng đến không ngờ
Còn hy vọng dù đã từng tuyệt vọng
Gót chân trầy máu nhỏ xuống trang thơ
Ta chợt hiểu trần gian này ảo mộng
Sống là đây rồi chết cũng là đây
Và mai mốt, nếu qua thời xuôi ngược
Ta sẽ về kể lại chuyện tha phương
Chuyện ta kể biết còn ai hiểu được
Như muôn đời núi vẫn đứng cô đơn.
........ :roll:
thơ tôi
Xin đừng tiếc, thơ tôi màu tang tóc
Bởi cuộc đời nắng sớm với chiều mưa
Mười bốn tuổi tôi làm thơ nước mắt
Khóc quê hương trăn trở đã bao mùa

Thôi em nhé cũng xin đừng thương hại
Thơ thẩn gì, chỉ trách móc nhau thôi

Con nước cũ chẳng bao giờ trở lại
Để nghìn năm nghe dốc đá ngậm ngùi

Em như cánh sen hồng đang hé nở
Giữa ao bùn vẫn đục của đời tôi

Trong gần gũi đã có nghìn cách trở
Nợ gì nhau mà nắng bám lưng đồi

Xin đừng tiếc, thơ tôi buồn như thế
Chuyện đau lòng chẳng thể viết cho vui
Tôi chỉ vẽ cảnh đời tôi dâu bể
Dấu niềm đau trong chua chát tiếng cười

Xin đừng tiếc, thơ tôi là sương đọng
Sẽ tan dần khi đêm tối ra đi
Trong xa cách có nghe lời ai vọng
Vì sao băng chưa kịp ước mơ gì

Xin đừng tiếc, thơ tôi là kỷ vật
Của một thời thơ ấu rất đơn côi
Tôi là kẻ độc hành không quán trọ
Đời tục du vai áo bạc quen rồi

Xin đừng tiếc, thơ tôi lời sỏi đá
Một linh hồn khép kín tự trăm năm
Đừng cúi nhặt sẽ đau lòng biển cả
Đừng lăn đi mất dấu chỗ tôi nằm

Tôi làm thơ chẳng mong thành thi sĩ
Ngủ với trăng hay bạn với sông hồ
Thơ tôi đấy trái tim đầy máu rỉ
Sẽ muôn đời ở lại với hư vô
(Thương tặng riêng 1 người có trong yeunhacvang.com)
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
(Một thời để nhớ kỷ niệm xưa)
Tôi vẫn là tôi của thuở nào,
Cũng buồn cũng hận vẫn thương đau,

Chất chứa trong tim "người viễn xứ",
Khi lòng nhen nhúm tựa chiêm bao,
Giấc mộng không thành hoài phương ấy,
Thôi đành mang kiếp sống bể dâu...
Cho anh phát súng tim anh nát,
Rượu uống bỏ yêu vạn nẽo sầu..
Người về đất khách đời lưu lạc,
Tôi vẫn nơi này mây viễn du..

Áo rách vai lưng trần trên phố thị,
khúc tình nồng vẫn đắm say,
nghiệp tan rồi như sương  khói,
Hàn gắn làm sao ?... hởi cố nhân!
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
^Nếu mai tôi chết ai là người xây nấm mộ?
C :roll:  ổ quan tài ai khóc tiển đưa tôi?
Ai là người thương nhớ xa xôi?
Và ai khóc cho người bạc số?
Nếu tôi chết ai là người đau khổ?
Ai là người đổ lệ xuốt đêm thâu?
Ngồi bên tôi ai nức nở đau sầu?
Trong tuyệt vọng quên đời mưa nắng?
Nếu tôi chết ai là người mang nhiều cay đắng?
Ai bịt trắng mãnh khăng tang?
Ai thờ tôi và ai đốt nén hương tàn?
Trước linh cửu ai ban lời chôn chặt?
Nếu tôi chết ai là người vuốt mặt?
Khi tôi chưa khép chặt đôi mi?
Giọt lệ nào nhỏ xuống thây thi?  
Bàn tay nào tha thiết tiển tôi đi?
Nếu tôi chết ai hoá thành bất tử?
Ai trở thành một nử vọng phu?
Trước cổng chùa ai hoài vọng đường tu?
Và ai khóc khi tôi không còn nửa?
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^