Author Topic: Thơ Nguyên Hữu  (Read 83809 times)

0 Members và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline Nguyên Hữu

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 544
  • Bầu Chọn: +0/-0
  • Gender: Male
    • http://trangtho-nguyenhuu.blogspot.com
Re: Thơ Nguyên Hữu
« Reply #540 on: 07 Tháng Bảy, 2019, 04:17:51 AM »

QUAN HỌ BẮC NINH

Mới nghe quan họ Bắc Ninh
Sông Cầu giã bạn tới đình làng Lim
Ngọt ngào mà thổn thức tim
Nhớ thương người ở, vấn vương kẻ về
Ới a... tới tận đam mê
Thơ bung lỗi vận... này a... còn gì
Ngọt ngào thì cứ hát đi
Mắt sao lúng liếng làm chi hỡi người
Ngẩn ngơ một cõi hồn tôi
Tôi say quan họ mất rồi... tôi ơi...

06/07/2019
Nguyên Hữu


Offline Nguyên Hữu

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 544
  • Bầu Chọn: +0/-0
  • Gender: Male
    • http://trangtho-nguyenhuu.blogspot.com
Re: Thơ Nguyên Hữu
« Reply #541 on: 15 Tháng Bảy, 2019, 06:09:31 AM »

NGOẠI

Con về nhìn bóng ngoại dần xa
Mây theo cõi Phật lúc tuổi già
Hồi chuông - tiếng mõ - lời kinh vọng
Thoát cõi luân hồi - ta bà ha...

Tiếng kèn khóc gọi của nhành hoa
Với theo chiếc lá lệ nhạt nhoà
Hôm nay nức nở sân tang trắng
Hôm trước nơi đây vẫn gọi nhà...

Trống dồn nhịp đệm tiếng chiêng pha
Tan đi nhiễu quẩn mấy bóng tà
Đưa người thanh thản trong giấc ngủ
Về nơi chín suối - bãi tha ma...

Chắp tay con niệm A Di Đà
Phật đưa - chỉ lối giúp cho bà
Nụ cười viên mãn, mơ tròn giấc
A Di Đà Phật - ta bà ha...

14/07/2019
Nguyên Hữu

Offline Nguyên Hữu

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 544
  • Bầu Chọn: +0/-0
  • Gender: Male
    • http://trangtho-nguyenhuu.blogspot.com
Re: Thơ Nguyên Hữu
« Reply #542 on: 16 Tháng Bảy, 2019, 06:48:50 AM »

QUẤY ĐÊM

Vớt đêm được bóng trăng hiền
Mong manh như bọc kim tiền thường mơ
Thế gian muôn kẻ tôn thờ
Đuổi, tìm, bắt, giữ... mà ngơ ngẩn đời
Trăng soi bóng nước thẹn cười
Sông sâu, biển rộng đục rồi lại trong
Thế thời quẩn rối tơ lòng
Dài râu cũng chẳng thoát dòng xoáy chung
Khó - nghèo buộc tất cả cùng
Miếng cơm - manh áo... lệ mừng đủ - no
Hồn thơ thiếu thốn thăm dò
Phá cười, đêm động váng trò chơi trăng
Thế là lạnh một hàm răng
Vần thơ bật khóc ngon lành, quấy đêm..

15/07/2019
Nguyên Hữu

Offline Nguyên Hữu

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 544
  • Bầu Chọn: +0/-0
  • Gender: Male
    • http://trangtho-nguyenhuu.blogspot.com
Re: Thơ Nguyên Hữu
« Reply #543 on: 17 Tháng Bảy, 2019, 07:11:50 AM »

KHU RỪNG THẤY "NHẪN"

Tôi dìm tôi ở rừng ma
Cho hồn tôi chết hồn la khùng rừng
Mắt đời sợ hãi rưng rưng
Tim tôi gào thét cứ ngừng đập đi
Thế gian bao kẻ ví bì
Buông lời mỉa, rủa ôm ghì lỗ tai
Lắm tiền, ấu trĩ khoe tài
Ếch ngồi đáy giếng kêu hoài một câu
Dọc ngang nào có đi đâu
Loanh quanh một khoảng đục ngầu nước đen
Đôi tay châm một ngọn đèn
Cháy khô nước mắt kẻ hèn sợ ma
Trong tâm thiện ác rầy la
Ngậm xăng phun lửa đuổi tà hay chưa
Nắm xôi bố thí của thừa
Cắn đôi nham nhở của Chùa Phật cho
Lắc đầu nhiều những hay ho
Mỉa tôi chua chát co ro lên rừng
Có không một đoạn dây thừng
Quyên sinh chết quách để ngừng phải nghe
Nhưng mà Vương phủ trở che
Tu bao nhiêu kiếp nhú nhe làm người
Quyên sinh tội lớn lắm đời
Diêm vương trách phạt vạn lời ngu mê
Kiếp người tu dễ mà chê
Làm con súc vật tu về súc sanh
Muôn đời vạn kiếp bị hành
Kém chi vô thức đâu dành lời ngôn
Tụng kinh niêm Phật người hơn
Nam mô phổ độ tiếng đờn đài sen
Bỏ qua cuộc sống bon chen
Tay lần chàng hạt ta rèn Nhẫn đi
Tập quên đứng dậy sân si
Rời khu rừng vắng từ bi tâm nhìn...

11.01.2014
Nguyên Hữu