Author Topic: Nhạc vàng diễn nghĩa  (Read 6351 times)

0 Members và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline NgocVu

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 979
  • Bầu Chọn: +8/-6
  • Gender: Male
Nhạc vàng diễn nghĩa
« on: 07 Tháng Mười Một, 2006, 04:10:10 AM »
NHẠC VÀNG DIỄN NGHĨA

Hồi 1:
Trúc Hoa phiêu bạt server mới
Ngọc Vũ gia nhập diễn đàn hay


Đại Việt năm Bính Tuất, đời vua Minh Triết năm thứ nhất liên tiếp chịu ảnh hưởng nặng nề từ hai cơn bão Chanchu và Sangsane: Hàng trăm người bị chết, hàng nghìn người bị thương, hàng vạn ngôi nhà bị đổ hoặc bị tốc mái, cây cối đổ gẫy, gia súc nổi trôi,... Biết bao người mất cửa mất nhà, những đứa trẻ mất mẹ mất cha, những người già không nơi nương tựa,... Ôi! Đau xót biết bao!
Thành Thăng Long bấy giờ đúng độ thu phân, Hồ Linh Đàm nước trong như gương sáng, gió heo may nhè nhẹ, mùi hoa sữa thoảng đâu đây. Một chàng hiệp khách ngồi bên bờ hồ mơ màng trong tiếng tiêu:
Tôi thương miền quê
Nhớ hoàng hôn trên đất xưa
Nghe tiếng tiêu mơ màng chiều hè
Tôi thương người xưa
Áo nâu duyên quê thật thà
Đời mặn nồng hồng lên đôi má...
(Nhạt nắng)
Bỗng đâu một hiệp khách khác đi tới, vai đeo trường kiếm, tay cầm con vịt nướng, miệng cười hớn hở:
- Ngọc Vũ huynh, xem đệ kiếm được gì này!
Người hiệp khách tên Ngọc Vũ quay lại cười đáp:
- Trúc Hoa đệ! Vịt cỏ Vân Đình phải không?
- Vâng ạ! Đệ vừa bỏ ba mươi lạng bạc tươi ra mua đó!
Ngọc Vũ nói:
- Không phải là đi "hiếng" của người khác đó chứ! (hiếng - là ăn trộm, ăn cắp)
Trúc Hoa tự ái:
- Sao huynh lại nói vậy! Bắc Kiếm Trúc Hoa đệ đâu phải là người như vậy! Huynh nghi ngờ thì khỏi ăn nữa, mình đệ ăn vậy!
Ngọc Vũ vội cười hoà:
- Ta đùa đệ vậy thôi! Chứ ta biết đệ là người thế nào mà!
Nói rồi hai người cùng cười lớn. Trúc Hoa lấy đoạn đao chặt con vịt thành nhiều miếng nhỏ cho ra chiếc lá sen khô. Ngọc Vũ mang ra hai nậm Đông Phương tiên tửu cùng Trúc Hoa ngồi chén. Hết tuần rượu đầu, Ngọc Vũ thở dài:
- Đệ có thông tin gì mới về cơn bão Sangsane chưa?
Trúc Hoa cười đáp:
- Huynh lại bắt đầu rồi đó! Mình là dân đen, sao lo chuyện ấy làm chi. Cùng lắm khi tan bão thì lại quyên góp ủng hộ đồng bào là được chứ sao!?
Ngọc Vũ nhìn ra phía hồ:
- Ừ! Đệ nói đúng! Chúng ta cũng chỉ biết thế thôi! Ăn cơm lính tính chuyện quan làm chi cho mệt!
Nói rồi cùng Trúc Hoa cụm chén. Ngọc Vũ đặt chén rượu xuống lại nói, giọng buồn buồn:
- Trúc đệ này! Ta tính sẽ gác kiếm!
- Ngọc Huynh muốn quy ẩn sao? - Trúc Hoa ngạc nhiên hỏi.
- Ừ! Ta nghĩ, ta cũng 24 tuổi rồi, chỉ mải mê vui thú giang hồ mà không lo nghĩ gì đến bản thân. Có lẽ ta phải dành chút thời gian cho chính ta thôi!
Trúc Hoa lặng người một lát, giọng trầm ngâm:
- Huynh quy ẩn, thì đệ cũng quy ẩn, có tiếu ngạo giang hồ thì cũng có gì là vui, còn ai là tri kỷ.
Ngọc Vũ xua tay:
- Không được! Đệ còn trẻ, còn bao tương lai phía trước. Nhân Kiếm chân truyền phái Võ Đang của đệ cũng mới chỉ 14 skill, Thiên địa vô cực có max cũng chưa ăn thua gì! Đệ lên chịu khó luyện công thời gian nữa rồi đem tài ra giúp thiên hạ.
Trúc Hoa nói mà như khóc:
- Không! Không có huynh thì có là võ lâm cao thủ đệ cũng chẳng vui! Đệ chỉ muốn... ở bên huynh thôi!
Ngọc Vũ cười ngượng:
- Đệ cứ như con gái vậy! Ta quy ẩn là có lý do của ta!
Trúc Hoa hỏi:
- Lý do của huynh là gì?
Ngọc Vũ nhìn thấy Trúc Hoa chân tình, thật lòng nên cũng chẳng giấu:
- Từ bấy lâu nay, ta có ước mong là được trở thành thành viên của một diễn đàn nhạc vàng nào đó! Đệ cũng biết ta yêu nhạc vàng như thế nào rồi đấy! Bao lâu nay ta đi tìm mãi mà không thấy! Nếu có thì vào đăng ký danh sách thành viên cũng phải qua bao thủ tục phức tạp. Giờ ta đã tìm thấy, đó là diễn đàn yeunhacvang.com. Tuy mới tìm ra nhưng ta rất thích! Ta muốn được tìm nguồn vui ở nơi đây!
Trúc Hoa lặng người nghe Ngọc Vũ nói, chàng thấy vậy nên lòng nửa mừng nửa lo:
- Đệ chúc mừng huynh! Nhưng đệ lại không thích nhạc vàng, đệ chỉ thích thơ thôi! Mà huynh vào đó, chắc sẽ quên... đệ thôi!
Ngọc Vũ cười lớn:
- Làm sao ta quên đệ được. Ngày nào mà ta chẳng online, khi nào nhớ đệ, ta lại nhắn tin, khi nào đệ nhớ ta thì cứ PM thôi, lo gì!
Nghe Ngọc Vũ nói vậy Trúc Hoa cũng yên đôi phần. Cả hai người ngồi lai những chuyện buồn vui kể từ ngày đặt chân chốn giang hồ. Ngọc Vũ vốn xuất thân trong một gia đình trung lưu ở Dương Kinh (Hải Phòng, Hải Dương ngày nay), từ bé đã ham học võ, nên năm 10 tuổi đã rong ruổi tận Biện Kinh (Bắc Kinh - Trung Quốc ngày nay) để học võ. Tại đây chàng gặp được Hoàn Nhan Hồng Liệt, vốn là Thái tử nước Kim, Giáo chủ Thiên Nhẫn giáo. Cơ duyên này đã đưa chàng gia nhập Thiên Nhẫn giáo với bao gian nan trong khổ tập, vất vả để mưu sinh,... Rồi sau bao ngày dầm mưa dãi nắng luyện võ công, không ngừng PK để lấy kỹ năng chiến đấu, tham gia vào chiến trường Tống Kim, lập bao tích trạng để lấy điểm tích luỹ, rồi khi rảnh rỗi lại bôn ba ngược xuôi đê làm nhiệm vụ Dã Tẩu, trừ gian diệt ác. Thời gian trôi qua, giờ chàng đã có đẳng cấp 122, chức danh: Thánh Trưởng giáo, học hết hai tuyệt kỹ Thiên Ngoại Lưu Tinh và Vân Long Kích, danh vọng nổi khắp chốn giang hồ. Ngoài cây Phá Thiên Kích cực khùng trong trang bị, chàng luôn mang theo mình một cây tiêu sắt, nên người trong giang hồ hay gọi chàng là Thiết Tiêu Tử Ngọc Vũ. Một đêm đang đi làm nhiệm vụ Dã Tẩu tại Sa Mạc biêu động tầng 4, chàng gặp hai người đang tỉ thí cao thấp. Một kiếm khách dáng nhỏ thư sinh, người mặc đạo bào, tay cầm Xĩ Nhiếp (một loại kiếm quý) đang chém trên đỡ dưới với chiêu Thiên Địa Vô Cực quyết liều với địch thủ. Còn người kia mặc bộ đồ Hoàng Kim đắt tiền với thanh đao hoàng kim môn phái cũng đang thi triển đao pháp vô cùng nhanh nhạy. Ngọc Vũ biết ngay đó là một đạo sĩ Võ Đang đang quyết chiến với một tên Ngũ Độc Giáo. Đạo sĩ kia luyện võ công thuộc hệ thổ, tên Ngũ Độc giáo lại thuộc hệ mộc, mộc khắc thổ. Cho nên dù đạo sĩ kia có giỏi võ bao nhiêu thì cũng không lại được với tên Ngũ Độc giáo. Quả nhiên là như vậy, sau ba mươi hiệp người đạo sĩ kia đã toàn thân dính độc, mặt màu xám ngoét, thân thể đen xì, một chiêu Bách Độc Xuyên Tâm thuộc Ngũ Độc đao pháp cũng có thể đưa đạo sĩ kia về thành... dưỡng sức. Thấy tên Ngũ Độc Giáo kia ra tay tàn nhẫn, khi đối phương đã bị độc mà vẫn tiếp tục đồ sát, Thiết Tiêu Tử Ngọc Vũ liền giữ chặt cương, phóng Chiếu Dạ sư tử (một loại ngựa quý) tới, hét lớn một tiếng rồi đánh liền ba chiêu bảy thức và mười biến trong tuyệt kỹ Vân Long Kích. Tên Ngũ Độc giáo lúng túng không biết làm sao liền dùng thổ địa phù về... thành. Chỉ với một viên Bách độc đan, Ngọc Vũ đã giải hết độc cho người đạo sĩ kia. Trò chuyện, hỏi thăm mới biết, đạo sĩ trẻ này tên là Trúc Hoa, nhận lời sư phụ đi giết tên ác nhân Thần Long Vũ Huy, một tên phản đồ của Ngũ Độc giáo. Cảm kích trước hành động trượng nghĩa của Ngọc Vũ, Trúc Hoa xin bái kết làm huynh đệ, trở thành hiền đệ của Ngọc Vũ. Từ đó, hai người cứ như hình với bóng, chia sẻ không biết bao nhiêu buồn vui, gian khố, nguy khó trên bước đường tiếu ngạo giang hồ. Giờ Ngọc Vũ sắp phải đi xa, rời bỏ chốn võ trường, hỏi làm sao hai người không buồn. Trúc Hoa nuốt lệ vào tim, ngẹn ngào nói:
- Đệ chúc huynh mã đáo thành công!
Ngọc Vũ an ủi:
- Trúc đệ cũng luôn giữ gìn sức khoẻ nha! Khi nào cần giúp thì cứ phone anh một tiếng!
Trúc Hoa ngượng cười:
- Huynh đi rồi, đệ sẽ chuyển server mới. Nếu đệ ở đây, đi tới đâu nhìn cảnh xưa lại nhớ người cũ. Buồn lắm!
Ngọc Vũ vỗ vai Trúc Hoa:
- Đệ đã quyết, huynh cũng quyết! Vậy chúng ta sẽ cùng cố gắng trên con đường mới mình đã chọn!
Nói rồi hai người ôm lấy chặt lấy nhau như không muốn rời xa nữa. Bỗng từ đâu có một lão quái nhân mặt mày lông lá, áo quần hôi hám cưỡi trên con Túc Sương (một loại ngựa bình thường) chạy tới,...

Không biết lão quái nhân này là ai? Đến chỗ Ngọc Vũ và Trúc Hoa có việc gì. Xin xem tiếp hồi 2 sẽ rõ,...
Người ơi! Nếu yêu rồi...
 Chớ để buồn lòng trai nơi xa xôi!