Author Topic: tiểu thuyết cuộc đời  (Read 11693 times)

0 Members và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline hoanovedem

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
tiểu thuyết cuộc đời
« on: 04 Tháng Hai, 2007, 01:14:43 PM »
:cry:
Cha nó lớn hơn mẹ 6 tuổi, ngày đó ông đi ca hát ở các tụ điểm, còn nhớ ngày đi hát ông ấy chuyên hát bài" bà rắng bà rí" và mẹ nó mê ông ấy cũng vì bài hát đó cộng với vóc dáng phong sương, hai người đã yêu nhau cùng chung sống không 1 đám cưới để nở mày nở mặt, và kết qủa là sự ra đời của nó. chính cái vóc dáng phong sương nen tính tình vẫn còn thích phiêu lưu, cha nó bỏ mẹ nó một mình vượt cạn, mẹ nó cùng bao đau đớn tủi nhục sinh ra nó, sau khi sinh được tròn tháng thì ông ngoại nó đã gã mẹ cho một ngưòi khác tỉnh. thế là đứa bé Thiên Thanh đó đã xa mẹ khi vừa tròn tháng tuổi, sống cùng ông bà ngoại và các dì, cậu.
Khai sanh của Thiên Thanh cha là ông ngoại còn mẹ là bà ngoại, vi 1 lẽ có cha đâu mà khai sanh, và mẹ nó cũng mới 17 sau đủ tuổi làm mẹ, cuộc đòi thật là trắc trở, đúng là một tuổi thơ dữ dội, nhớ ngày đó hàng ngày nó chỉ uống nước cơm pha muối mà sống, vậy mà nó vẫn béo tốt, trắng như bông bưởi, mọi ngừoi ai thấy cũng thương yêu , thoi gian qua người ngừoi góp 1 ít để nuôi con bé lớn, khoảng thời gian ba năm đó nío không hề được sự chăm sóc hay hơi ấm của cha mẹ
Ba tuổi, nó bị bệngh rất nặng, tưởng là sẽ không qua khỏi, mẹ nó mới về thăm, cũng dịp đó cha nó mới tìm đến năn nĩ mẹ, mong mẹ nó trở về và nói để cho con có cha mẹ, siêu lòng trước lới nói đó mẹ đã không trở lại nhà chồng hiện tại, mà về ở với cha nó, rước nó theo cùng về nội cuộc đời của Thiên Thanh tưởng sẽ hạnh phúc và sung sướng nhưng........
Ai có thẻ ngờ rắng cha nó luôn bảo rắng n1o không phải là con ruột ruột của ông ta, trông khi khuôn mặt nó không khác cha chổ nào , giống như khuôn đúc ra, mẹ nó vì quá thương cha , muốn vừa lòng cha, nó lại bị đưa về sống bên ngoại, một năm sau đó thì mẹ sinh em trai, em trai được cha làm khai sinh lấy họ cha tên mẹ.
nó còn rất ngay thơ , mỗi lần về nội thăm em nó hay nằm cùng em ôm lấy mẹ, mẹ nó đã mắng nó
_ "mày buông ra coi . làm như mày thiếu tình thương vậy"
lúc đó 5 tuổi nhưng cảm giác trơ trọi lúc đó không bao giờ xoá được trong ký ức nhỏ nhoi đó, kể từ đó nó không cần mẹ, không cần ba, cho đến giờ Thiên thanh đã được 20 tuổi nhưng vẩn chưa hề tâm sự cùng mẹ hay gần gũi mẹ.
ngày tháng qua dần, nhà nội bị phá sản, cha mẹ lại dọn về hà ngoại cất cái nhà nhỏ ở kế bên, sát nhà vậy mà nó vẫn phải ngủ bên ngoại nhìn em trai được cha mẹ thương yêu, lên lớp 1 đã đấn tuổi đi học, ông bà ngoìa còn phải lo cho các cậu, các dì, nên nó về sống với cha mẹ, chổ ngủ của nó là cái ghế bố nhỏ ở trên nhà trước, làm hết mọi công việc nhà, cha nó về đến mà chưa xong là thế nào cũng ăn đòn 1 trận, và mỗi lần ch nó giận thì mẹ nó lại đem sách vỡ của nó đi đốt, không cho đi học.
Hiểu thêm về cuộc đời của cô bé có tên Thiên Thanh mới các bạn đón xem hồi sau
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị

ngoitontho_1942

  • Guest
Re: tự ký
« Reply #1 on: 04 Tháng Hai, 2007, 10:49:34 PM »
Quote from: "hoano_vedem71"
Cha nó lớn hơn mẹ  6 tuổi, ngày đó ông  đi ca hát ở các tụ điểm, còn nhớ ngày đi hát ông ấy chuyên hát bài" bà rắng bà rí" và mẹ nó mê  ông ấy cũng vì  bài hát đó cộng với vóc dáng phong sương, hai người đã yêu nhau cùng chung sống không 1 đám cưới để nở mày nở mặt, và kết qủa là sự ra đời của nó. chính cái vóc dáng phong sương nen tính tình vẫn còn thích phiêu lưu, cha nó bỏ mẹ nó một mình vượt cạn, mẹ nó cùng bao đau đớn tủi nhục sinh ra nó, sau khi sinh được tròn tháng thì ông ngoại nó đã gã mẹ  cho một ngưòi khác tỉnh. thế là đứa bé Thiên Thanh đó đã xa mẹ khi vừa tròn tháng tuổi, sống cùng ông bà ngoại và các dì, cậu.
Khai sanh của Thiên Thanh cha là ông ngoại còn mẹ là bà ngoại, vi 1 lẽ có cha đâu mà khai sanh, và mẹ nó cũng mới 17 sau đủ tuổi làm mẹ, cuộc đòi thật là trắc trở, đúng là một tuổi thơ dữ dội, nhớ ngày đó hàng ngày nó chỉ uống nước cơm pha muối mà sống, vậy mà nó vẫn béo tốt, trắng như bông bưởi, mọi ngừoi ai thấy cũng thương yêu , thoi gian qua người ngừoi góp 1 ít để nuôi con bé lớn, khoảng thời gian ba năm đó nío không hề được sự chăm sóc hay hơi ấm của cha mẹ
Ba tuổi, nó bị bệngh rất nặng, tưởng là sẽ không qua khỏi, mẹ nó mới về thăm, cũng dịp đó cha nó mới tìm đến năn nĩ mẹ, mong mẹ nó trở về và nói để cho con có cha mẹ, siêu lòng trước lới nói đó mẹ đã không trở lại nhà chồng hiện tại, mà về ở với cha nó, rước nó theo cùng về nội cuộc đời của Thiên Thanh tưởng sẽ hạnh phúc và sung sướng nhưng........
 Ai có thẻ ngờ rắng cha nó luôn bảo rắng n1o không phải là con ruột ruột của ông ta, trông khi khuôn mặt nó không khác cha chổ nào , giống như khuôn đúc ra, mẹ nó vì quá thương cha , muốn vừa lòng cha, nó lại bị đưa về sống bên ngoại, một năm sau đó thì mẹ sinh em trai, em trai được cha làm khai sinh lấy họ cha tên mẹ.
 nó còn rất ngay thơ , mỗi lần về nội thăm em nó hay nằm cùng em ôm lấy mẹ, mẹ nó đã mắng nó
_ "mày buông ra coi . làm như mày thiếu tình thương vậy"
lúc đó 5 tuổi nhưng cảm giác trơ trọi lúc đó không bao giờ xoá được trong ký ức nhỏ nhoi đó, kể từ đó nó không cần mẹ, không cần ba, cho đến giờ Thiên thanh đã được 20 tuổi nhưng vẩn chưa hề tâm sự cùng mẹ hay gần gũi mẹ.
 ngày tháng qua dần, nhà nội bị phá sản, cha mẹ lại dọn về hà ngoại cất cái nhà nhỏ ở kế bên, sát nhà vậy mà nó vẫn phải ngủ bên ngoại nhìn em trai được cha mẹ thương yêu, lên lớp 1 đã đấn tuổi đi học, ông bà ngoìa còn phải lo cho các cậu, các dì, nên nó về sống với cha mẹ, chổ ngủ của nó là cái ghế bố nhỏ ở trên nhà trước, làm hết mọi công việc nhà, cha nó về đến mà chưa xong là thế nào cũng ăn đòn 1 trận, và mỗi lần ch nó giận thì mẹ nó lại đem sách vỡ của nó đi đốt, không cho đi học.
Hiểu thêm về cuộc đời của cô bé có tên Thiên Thanh mới các bạn đón xem hồi sau :lol:

hoanovedem vào lộn mục rồi,
đem qua bên tán dóc đi.
hoặc vào mục truyện Ngọc Vũ.

Offline hoanovedem

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #2 on: 05 Tháng Hai, 2007, 09:57:52 AM »
híc đâu phải truyện cười mà mang vào quán tán dóc?
híc đâu phải truyện của ngọc vũ mà đem vào truyện ngọc vũ?
 thui vậy con xoá đây :cry:  :cry:  :cry:

híc xoá hông được, sư phụ ơi xoá topic này giùm con

:D  :D Gì Mà Tự Ái Dữ Vậy Đệ Tử,
Sư Thúc Nói Đùa Chút Mà :D  :D  
Con Cứ Topic Này Mà Viết Tiếp OK
Con Trọng Sư Phụ,Kính Sư Thúc Nha! :lol:
[/b]
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị

Offline hoangduc26

  • Sr. Member
  • ****
  • Posts: 366
  • Bầu Chọn: +0/-1
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #3 on: 06 Tháng Hai, 2007, 11:59:52 AM »
Sương viết tiếp câu chuyện đi !!! Câu chuyện đó hay đó anh đức muốn biết nội dung câu chuyện tiếp theo.... Viết đi
ất nhiều người bước vào và bước ra khỏi cuộc sống của bạn, nhưng chỉ những người bạn tốt mới để lại những dấu ấn tốt trong tim bạn

Offline hoanovedem

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #4 on: 06 Tháng Hai, 2007, 12:32:10 PM »
..... nhớ có lần nó chuẩn bị ngủ thì phát hiện trong mùng co con thằn lằn, Thiên Thanh sợ nhất con vật đó, nó không biết là sao, vào kêu cha, mẹ thì không dám, nó biết thế nào cũng bị mắng thôi,nhưng vì sợ quá không bắt được nó ra thì đêm nay khỏi ngủ. thế là nó đáng liều vào gọi mẹ
_" mẹ ơi ! có con thằng lằn trong mùng con con sợ quá, hông dám bắt ra, mẹ bắt ra gíum con đi mẹ"
mẹ nó đang ngủ giọng gắt gõng trả lời:
_" mày đừng có giả đêin với tao nha, đi ngủ đi, hông ngủ cũng để cho người ta ngủ chứ"
Nó quay trở ra ngoài mà nước mắt giàn giụa, chạy qua nhà ngoại kêu cậu bảy qua bắt ra giùm, mới 6 tuổi đầu thế mà tối hôm đó nó khóc hơn nữa đêm, nó thấy buồn và tủi thân vô vàn, nó ước gì mình được chết đi, sống lại cuộc đời mới có cha có mẹ yêu thương.
cuộc đời nó nếu không có thầy cô chắc là không học được đến giờ này và bếit đâu chừng đã chết từ rất lâu.
 lớp một nó học 1 cô giáo già, cô đã sắp đến tuổi về hưu, cô thương nó lắm
cô bảo nó gọi cô bằng bà nội, đi học ngoài giờ ở nhà cô , cô không bao giờ lấy học phí, ra chơi cô bán nhềiu báng kẹo cho các  bạn, cô luôn cho nó ăn không lấy tiền, kể ra ở mái gia đình khổ thế nhưng ở mái trường n1o nhận được sự yêu thương, ông trời cũng không quá bất công với nó
Cô bé ấy như hoá thấn thành hai con người, ở trường thì vui tươi nồng nhiết, ở nhà thì u sầu, không nói gì, nó sợ cha đến nỗi, khi ở nhà mà nghe tiếng xe cha chạy về là n1o chạy lên gác không dám đối mặt với cha, giặt đồ thì nó cũng không dám phơi đồ nó với đồ cha gần. ám ảnh lắm......
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị

Offline Đồng Tâm

  • Thành Viên
  • ***
  • Posts: 133
  • Bầu Chọn: +4/-4
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #5 on: 06 Tháng Hai, 2007, 01:58:24 PM »
bạn kể tiếp đi. Câu chuyện cảm động thì còn hay hơn cả thơ nữa, mong sớm được đọc kết cục của câu chuyện.
Thôi em nhé anh đành lạc hậu
Điềm nhiên với thơ nhưng mặc cảm với đời
Có lỗi một thời khi biết mình ko thể
Dĩ vãng nhạt nhoà anh kiếm muốn hụt hơi...

Offline hoanovedem

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #6 on: 07 Tháng Hai, 2007, 02:32:30 AM »
lên lớp 2 , khoảng hết học kỳ 1 nó làm thân với cô bạn có tên Trâm Anh, Trâm Anh rất tốt với Thiên Thanh, hay tới nhà giúp đỡ công việc nhà với nó, nhưng Trâm Anh đâu biết được, mỗi khi ba nó về nhà thấy Trâm Anh đến chơi thì càng kiếm chuyện la rầy nó,, thế rồi ngày ngày trôi qua Trâm Anh cũng biết sự việc, chẳng những không xa lánh nó mà đôi bạn càng thân thiết nhau hơn. mọi chuiyện buồn về gia đình từ đó nó không còn chịu 1 mình nữa, mà đã co cô bạn nhỏ san sẽ.
Ở trường trên đôi môi nhỏ nhắn của nó không bao giờ thiếu nụ cười, nhưng về đền nhà thì nó luôn mang nét mặt buồn rười rượi, nó luôn muốn được đi học được gặp bạn bè thầy cô.
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị

Offline hoanovedem

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #7 on: 07 Tháng Hai, 2007, 08:10:19 AM »
trong gia đình mỗi lần đi du lịch cha mẹ và em trai thười đi khắp nơi cùng nhau, nó không khi nào có vé, nhưng nó không buồn vì bên nó có bạn bè có thầy cô. khánh đến nhà chơi , xem Abum ảnh của gia đình thì không bao giờ tìm được tấm hình 4 người trong gia đình chụp chung. nó sống gần như tách khỏi cả nhà
Ngoai người bạn gái là Trâm Anh  còn có 4 người bạn trai thân là Minh Tú. Dương Vũ, Nhật Trường, Anh Dũng
 Minh Tú là con chủ dựa ve chai, cha mẹ cũng chẳng quan tâm, Minh Tú sống với bà ngoại, nhà gần một con sông, đó là con sông mà Thiên Thanh rất thích, ngày đó mỗi chiều hai đức thường tắm sông với nhau, thật thơ ngây, hai đứa hay đi học chung, trường cách xa nhà gần 2km.
Dương Vũ là con nhà đại lý nước ngọt, nhà gần chùa, ngôi chùa có tên là Viên Minh, lại là ngôi chùa mà Thiên Thanh thích những lúc trời mưa, cả nhóm bỏ dép ra, đi trượt trên trên khoảng gạch men trống trước sân chùa, có lần Thiên Thanh bị mất dép, và Dương Vũ bị té chảy máu đầu. ngày đó con nhỏ nhưng Thiên Thanh và Minh Tú vẫn ở lại với bạn chờ bạn hết chảy máu mới yên tâm ra về.
trời sụp tối, Minh Tú và Thiên Thanh bước ra về, Minh Tú nhường đôi dép mình cho Thiên Thanh, Thanh mĩm cười và hai đứa chia tay nhau, hẹn trưa mai lại cùng nhau đi học, hôm đó về  đến nhà Thiên Thanh không được vào nhà vì về trể, nó phải sang nhà ngoại để ngủ.
Sang năm lớp 3, tất cả bạn bẻ không còn được học chung một lớp nữa.
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị

Offline hoanovedem

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #8 on: 07 Tháng Hai, 2007, 12:18:32 PM »
nhưng thay vào đó Thiên Thanh được học vói cô Thu Hồng, cô 27 tuổi xinh đẹp , mái tóc dái thướt tha, cô đối với Thiên Thanh cũng gíông như cố lớp 1, năm đó là năm có nhật thực xãy ra( mặt trời nuốt mặt trăng) mùa đông đên áo ấm của nó bẩn rồi mà không ai giặt, nó cũng không bếit là phải giặc áo ấm, cô đã giặt cho nó, cô dạy nó cách sắp xếp sáng vỡ gọn gàng vào  cặp. Ở lớp mỗi lấn cô buồn Thiên Thanh luôn là người làm cô vui lại, cô thương nó, nó yêu kính cô, hai người như mẹ con với nhau, cuối năm khi xa cô lên ớp 4 nó nứoc mắt giàn giụa, cô cũng khóc , hai cô trò ôm lấy nhau mà khóc, Thanh ngày nào nghịch ngợm giống con trai, thế mà giờ oà ra khóc, ở trừong dưới cương vị một lớp phó học tập nó luôn tỏ ra cứng rắn, năm lớp ba đó cũng là năm nó nhém bị nghĩ học nhềiu nhất , cô nhiếu lần đên nói chuyện với mẹ xin cho nó tiếp tục học. không nhờ cô ngày đó thì không biết giờ nó ra sao?năm đó nó không đạt học sinh giỏi, cô không giận vì hiểu hoàn cảnh nó, cô tự mua giấy khen , tập thưởng cho nó, cố nói:
_"năm nay cô thưởng để khuyến khít con , năm sao con phải nhận giải thưởng từ nhà trường nha con"
cầm phần thưởng trên tay nó vô cùng xúc động, cả đời đi học nó không bao giờ quên được cô giáo đó, bây giờ tuy đã lớn khôn nhưng nó vẫn thường đến thăm cô, cô nay đã có gia đình hồi năm ngoái sinh 1 bé trai kháu khỉnh, nó thâm cầu chúc cho cô hạnh phúc vì vói lớp học trò nào cô cũng hết lòng như thế.
lên lớp 4 năm đó cha nó bên ngoài có vợ bé, mẹ n1o đi bắt ghen , cha nó không biết lỗi mà con nói:
_"về đến nhà nhìn cái mặt nó là thấy chán rồi sao ở nỗi"
 nó nằm đó nhưng không ngủ, nó nghe hết những lời ông ấy nói, trái tim nhỏ nhoi đó lại đau đớn từng hồi, nó luôn vái trời cho cha đi khỏi nhà. mẹ nó thương cha vô ngần , cha không vừa ý với nó thì mẹ cũng không,  lần đó mẹ không  giận cha mặc khác càng xa lánh nó
con gái lớn lên không sống trong tình thương của mẹ, buồn tủi luôn đeo mang trên tâm hồn bé nhỏ đó. Tết đến, ngay mùng 1 têt ba nó đã kiếm chuyện la, mà thật ra thì đã la nó từ 30 tết, sáng mùng một  cha bắt quỳ gối quay mặt vào tường, quỳ từ sáng đến trưa chừng nào cha mẹ và em đi chúc tết về mới tính tội, tội làm mất tiến 10.000 mà mẹ cho khi tối, trưa khi mọi người về nó vẫn còn đang quỳ gối, em nó chạy lại tè thẳng lên đầu nó, cha mẹ không nói gì còn cười nhạo:
_ ngồi dậy đi gội đầu đi mày, hông nhờ n1o là mày còn quỳ dài dài."
nó tủi thân lầm lủi đi gội đầu, chỉ biết khóc một mình
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị

Offline thuypn

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.375
  • Bầu Chọn: +41/-38
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #9 on: 07 Tháng Hai, 2007, 01:17:52 PM »
truyên của cô bé đó bất công quá, hic hic  :cry:    :cry:    :cry:

Offline Đồng Tâm

  • Thành Viên
  • ***
  • Posts: 133
  • Bầu Chọn: +4/-4
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #10 on: 09 Tháng Ba, 2007, 08:07:23 AM »
hoano_vedem71 sao ko kể tiếp câu chuyện đi, mình muốn biết kết thúc của câu chuyện ra sao, câu chuyện cảm động lắm
Thôi em nhé anh đành lạc hậu
Điềm nhiên với thơ nhưng mặc cảm với đời
Có lỗi một thời khi biết mình ko thể
Dĩ vãng nhạt nhoà anh kiếm muốn hụt hơi...

Offline hoanovedem

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #11 on: 09 Tháng Ba, 2007, 12:08:15 PM »
cám ơn đồng tâm, mình sẽ kể tiếp nhưng có lẽ chỉ đến năm cô bé ấy 20 thui bạn à, vì tiếp nữa thì mình chưa biết hihiihihih
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị

Offline Đồng Tâm

  • Thành Viên
  • ***
  • Posts: 133
  • Bầu Chọn: +4/-4
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #12 on: 09 Tháng Ba, 2007, 01:15:59 PM »
uh, bạn cứ kể những gì bạn biết đi đã còn sau 20 thì cứ từ từ mình còn trẻ còn nhiều thời gian để theo dõi tiếp mà... Vậy nha ! mong sớm được đọc tiếp về cô bé đáng thương và đáng yêu ấy.
Thôi em nhé anh đành lạc hậu
Điềm nhiên với thơ nhưng mặc cảm với đời
Có lỗi một thời khi biết mình ko thể
Dĩ vãng nhạt nhoà anh kiếm muốn hụt hơi...

Offline Đồng Tâm

  • Thành Viên
  • ***
  • Posts: 133
  • Bầu Chọn: +4/-4
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #13 on: 15 Tháng Ba, 2007, 05:27:51 PM »
:(  sao mai ko post tiep vay ban ...
Thôi em nhé anh đành lạc hậu
Điềm nhiên với thơ nhưng mặc cảm với đời
Có lỗi một thời khi biết mình ko thể
Dĩ vãng nhạt nhoà anh kiếm muốn hụt hơi...

Offline hoanovedem

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
tiểu thuyết cuộc đời
« Reply #14 on: 16 Tháng Ba, 2007, 11:36:49 AM »
mình xin lỗi,mình muốn viết lắm và cũng rất vui vì có người xem
 nhưng không hiểu sao dạo này mình viết không được
 hôm trước có viết mấy dòng rồi lại thui
 tâm trạng mình dạo này hơi chán
mình xin lỗi nha!, nếu bạn còn muốn đọc thì đợi mình ổn định tinh thần nha bạn
 rất vui khi biết bạn
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị