Author Topic: Duy Khánh  (Read 33540 times)

0 Members và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline chogao

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 19
  • Bầu Chọn: +2/-0
Duy Khánh
« on: 09 Tháng Một, 2008, 11:45:44 PM »
« Last Edit: 27 Tháng Một, 2016, 07:30:48 AM by TV_FAN »

Offline chogao

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 19
  • Bầu Chọn: +2/-0
Re: Duy Khánh
« Reply #1 on: 09 Tháng Một, 2008, 11:49:55 PM »
Mình thích nghe các tác phẩm của cố nhạc sĩ Duy Khánh trình bày như : Những ngày xưa thân ái, Qua cơn mê, Sương trắng miền quê ngoại, kẻ ở miền xa, xin tròn tuổi loạn,.. và nhiều tác phẩm khác nữa. Tuy đã từ giã cỏi đời nhưng các tác phẩm Duy Khánh để lại thật có giá trị

Offline Tram Tu Thieng

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.716
  • Bầu Chọn: +26/-35
  • Cũng tạm được
Re: Duy Khánh
« Reply #2 on: 10 Tháng Một, 2008, 06:16:00 AM »
Có ai là fan của cố nhạc sĩ Duy Khánh không ?
Có nhiều nhưng không ở topic của bạn được!
Vì đơn khi mở 1 topic về 1 ca sĩ trong box này bạn phải có thông tin không mới thì cũ về ca sỹ đó chứ không phải đặt 1 câu hỏi to tướng như bạn.
Lần sau bạn hãy vào box Hỏi đáp vì ở đó tớ muốn spam cũng tiện hơn ở đây!
Thương đời con cuốc lẻ đôi...

Offline chogao

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 19
  • Bầu Chọn: +2/-0
Re: Duy Khánh
« Reply #3 on: 10 Tháng Một, 2008, 08:01:02 AM »
Như bạn Trầm Tử Thiên đưa ra ý kiến thì mình đã chỉnh sửa lại rồi , đã sưu tầm thông tin về nhạc sĩ Duy Khánh rồi đó tuy thông tin củ thôi (^_^). Mong các bạn ủng hộ nha.

Offline chogao

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 19
  • Bầu Chọn: +2/-0
Re: Duy Khánh
« Reply #4 on: 11 Tháng Một, 2008, 06:27:03 AM »

Duy Khánh (1938-2003) tên thật là Nguyễn văn Diệp, sinh năm 1938 tại Quảng Trị. Anh khởi nghiệp là một ca sĩ từ năm 1954 rồi mới chuyển qua viết nhạc từ những năm đầu thập niên 60. Anh là một người con Quảng Trị chân chính. Khi đã thành danh, nổi tiếng toàn quốc với hàng triệu thính giả ái mộ, chàng ca nhạc sĩ đẹp trai cao lớn này đã không những không chối bỏ mà còn rất hãnh diện về gốc tích quê hương nghèo khổ của mình: “Tôi sinh ra giữa lòng miền Trung, miền thùy dương, ruộng hoang nước mặn đồng chua; thôn xóm tôi sống đòi dân cày” (Tình Ca Quê Hương). Anh đã nói chuyện, tiếp xúc báo giới, truyền thanh truyền hình với một giọng nói hoàn toàn Quảng Trị dù đã sống xa quê hàng 50 năm dài trên các thành phố, thủ đô miền Nam, hay trên mảnh đất tạm dung Hoa Kỳ. Ðúng như lời nhạc sĩ Phạm Duy đã phát biểu trong ngày đưa tiễn anh về bên kia thế giới: “Trong giọng ca Duy Khánh, nghe âm hưởng tiếng trống cổ thành, tiếng thông reo trên đồi Vọng Cảnh”
    Ca nhạc sĩ Duy Khánh, mà suốt một cuộc đời và sự nghiệp gắn liền với nền tân nhạc miền Nam, đã trở thành biểu tượng cho lòng chung thủy tha thiết yêu mến quê hương; là niềm hãnh diện cho những con dân núi Mai sông Hãn dù ở thế hệ nào, dù ở bất cứ địa bàn nào trên năm châu bốn biển.
    Là con áp út trong một gia đình vọng tộc, gốc làng An Cư, Triệu Phong (dòng dõi Quân Công Nguyễn Văn Tường, Phụ chánh Ðại thần có uy quyền tối thượng trong nhiều đời vua triều Nguyễn). Duy khánh đã lớn lên trong một nền giáo dục cổ truyền nặng ảnh hưởng Nho và Phật giáo. Thân sinh anh là cụ Nguyễn Văn Triển, từng dạy học trước khi làm Trưởng phòng Hành chánh tỉnh QT. Cụ Triển (thường được biết dưới tên ông Trợ Triển) lại là Hội trưởng hội Phật giáo tại tỉnh nhà, từng là dân biểu thời đệ nhị công hoà, có nhiều uy tín lớn trong tỉnh. Thân mẫu Duy Khánh là con gái của cụ Thị Lang bộ Công Ðỗ Văn Diêu, chánh quán làng Ðâu Kênh, Triệu Phong, là một phụ nữ mẫu mực, nghiêm khắc. Gia đình Duy Khánh có 6 anh chị em, ba trai, ba gái, mà hiện nay chỉ còn một anh cả và một chị đầu còn sống tại Pháp và Canada.
    Sau khi đỗ tiểu học năm 1949, Duy Khánh, cũng như các con nhà giàu quyền thế trong tỉnh, đã được cha mẹ cho vào Huế để học chương trình Trung học. Vì lúc bấy giờ, tại Quảng trị chưa có trường Trung học. Chính tại cố đô trầm mặc này, Duy Khánh đã tìm cho mình con đường tiến thân đúng với khả năng thiên phú của mình. Tưởng cũng cần nhắc lại một chi tiết nhỏ: trong một dịp nghỉ hè năm 1952, Duy Khánh đã về Quảng Trị tổ chức nhạc hội tại chùa Tỉnh Hội. Anh diễn và hát bài Nhớ Người Thương Binh của Phạm Duy, trong đó có câu: “Chàng về nay đã cụt cụt tay.” Duy Khánh đã sửa lại: “Chàng về nay đã cụt chân,” và nhảy cò cò trên sân khấu. Duy Khánh, khi đó lấy biệt hiệu là Tăng Hồng, đã lần vào Saigon tham gia các chương trình phụ diễn tân nhạc trong các rạp chiếu bóngAnh hát song ca với nữ ca sĩ Tuyết Mai những bài ca rất đậm tình quê hương. Trong một chương trình phụ diễn tại rạp Thanh Bình, trên đường Phạm Ngũ Lão, cạnh chợ Hoà Bình, anh đã tiếp xúc lần đầu với nhạc sĩ Phạm Duy. Năm 1955, anh đã đoạt giải nhất tuyển lựa ca sĩ của đài Pháp Á tại Huế qua bài hát Trăng Thanh Bình.
    Sự phản đối của gia đình không làm anh chùn bước. Anh chuyển hẳn vào Sài Gòn; bắt đầu hát trên các sân khấu đại nhạc hội, đài phát thanh, và bắt đầu thu đĩa nhựa. hay hợp tác với đại ban của Hoàng Thi Thơ đi lưu diễn khắp nước. Lúc này, anh là nam ca sĩ nổi tiếng nhất. Anh Ngọc, Duy Trác cũng là những nam ca sĩ nổi tiếng nhưng chỉ hát giới hạn cho các hãng thu băng, đài phát thanh với những bản nhạc tiền chiến rất chọn lọc, trong khi Duy Khánh thì lựa chọn nhạc có khuynh hướng dân ca, rất thành công vì dễ dàng hợp với thị hiếu của đa số hơn.
    Anh lần lần nổi tiếng qua các bản: Tiá Em Má Em, Vợ Chồng Quê, Ngày Trở Về, Nhớ Người Thương Binh, Tình Nghèo, Quê Nghèo, Về Miền Trung. ..
    Sau một lần đổi biệt danh thành Hoàng Thanh, cuối cùng anh chọn tên Duy Khánh. Chữ Duy Khánh lấy từ tên một người bạn rất thân Phạm Hữu Khánh (con trai cụ Phạm Tri, từng làm Phó Tỉnh trưởng Quảng Trị) đã tử nạn tại Pháp. Anh giữ tên này đến cuối đời.
« Last Edit: 11 Tháng Một, 2008, 06:39:00 AM by chogao »

Offline chogao

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 19
  • Bầu Chọn: +2/-0
Re: Duy Khánh
« Reply #5 on: 11 Tháng Một, 2008, 06:29:10 AM »
Năm 1952, Duy Khánh đọat giải nhất cuộc thi tuyển lựa ca sĩ của đài Pháp Á tại Huế với bài hát Trăng thanh bình. Sau đó ông chuyển vào Sài Gòn để theo đuổi nghề ca hát.

Vào Sài Gòn, ông bắt đầu ghi âm đĩa nhựa và đi diễn khắp nơi, dần nổi tiếng với tên Hoàng Thanh. Ông trở thành một trong ba giọng nam được yêu thích nhất, cùng với Duy Trác, Anh Ngọc. Thời kỳ này tên tuổi của ông gắn liền với những bài có âm hưởng dân ca và "dân ca mới" của Phạm Duy: Vợ chồng quê, Ngày trở về, Nhớ người thương binh, Tình nghèo, Quê nghèo, Về miền trung... rồi đổi nghệ danh là Duy Khánh. Chữ "Duy" trong Phạm Duy, còn "Khánh" là tên một người bạn thân của ông.

Năm 1965, ông cùng với nữ danh ca Thái Thanh thu thanh bản trường ca Con đường cái quan của Phạm Duy. Sau đó cùng hai người hát trường ca Mẹ Việt Nam. Cho đến nay, hai bản trường ca này vẫn gắn liền với giọng hát Thái Thanh, Duy Khánh.

Ông bắt đầu viết nhạc từ năm 1959, nhạc ông thường nói về tình yêu quê hương, mang hơi dân ca xứ Huế và được đón nhận nồng nhiệt, ngay từ hai sáng tác đầu tay: Ai ra xứ huế, Thương về miền trung.

Sau 30 tháng 4 năm 1975, ông bị cấm hát một thời gian dài, sau đó thành lập đoàn nhạc Quê Hương, quy tụ các nhạc sĩ Châu Kỳ, Nhật Ngân, các ca sĩ Ngọc Minh, Nhã Phương, Bảo Yến... Sau khi sang Mỹ vào năm 1988, ông hát độc quyền cho trung tâm Làng Văn, sau đó tách ra, thành lập trung tâm Trường Sơn tiếp tục ca hát và dạy nhạc cho đến cuối đời.


Offline chogao

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 19
  • Bầu Chọn: +2/-0
Re: Duy Khánh
« Reply #6 on: 11 Tháng Một, 2008, 06:35:46 AM »
 
 
 
Duy Khánh (1938-2003)
một giọng ca vàng truyền cảm
đầy tình tự dân tộc, không còn nữa
 

 Khởi nghiệp:

 
Sau khi đỗ tiểu học năm 1949, Duy Khánh, cũng như các con nhà giàu quyền thế trong tỉnh, đã được cha mẹ cho vào Huế

để học chương trình Trung học. Vì lúc bấy giờ, tại Quảng trị chưa có trường Trung học. Chính tại cố đô trầm mặc này, Duy

Khánh đã tìm cho mình con đường tiến thân đúng với khả năng thiên phú của mình. Tưởng cũng cần nhắc lại một chi tiết

nhỏ: trong một dịp nghỉ hè năm 1952, Duy Khánh đã về Quảng Trị tổ chức nhạc hội tại chùa Tỉnh Hội. Anh diễn và hát bài

Nhớ Người Thương Binh của Phạm Duy, trong đó có câu: “Chàng về nay đã cụt cụt tay.” Duy Khánh đã sửa lại: “Chàng

về nay đã cụt chân,” và nhảy cò cò trên sân khấu. Duy Khánh, khi đó lấy biệt hiệu là Tăng Hồng, đã lần vào Saigon tham

gia các chương trình phụ diễn tân nhạc trong các rạp chiếu bóngAnh hát song ca với nữ ca sĩ Tuyết Mai những bài ca rất

đậm tình quê hương. Trong một chương trình phụ diễn tại rạp Thanh Bình, trên đường Phạm Ngũ Lão, cạnh chợ Hoà Bình,

anh đã tiếp xúc lần đầu với nhạc sĩ Phạm Duy. Năm 1955, anh đã đoạt giải nhất tuyển lựa ca sĩ của đài Pháp Á tại Huế

qua bài hát Trăng Thanh Bình.

 
Sự phản đối của gia đình không làm anh chùn bước. Anh chuyển hẳn vào Sài Gòn; bắt đầu hát trên các sân khấu đại nhạc

hội, đài phát thanh, và bắt đầu thu đĩa nhựa. hay hợp tác với đại ban của Hoàng Thi Thơ đi lưu diễn khắp nước. Lúc này,

anh là nam ca sĩ nổi tiếng nhất. Anh Ngọc, Duy Trác cũng là những nam ca sĩ nổi tiếng nhưng chỉ hát giới hạn cho các hãng

thu băng, đài phát thanh với những bản nhạc tiền chiến rất chọn lọc, trong khi Duy Khánh thì lựa chọn nhạc có khuynh

hướng dân ca, rất thành công vì dễ dàng hợp với thị hiếu của đa số hơn.

Anh lần lần nổi tiếng qua các bản: Tiá Em Má Em, Vợ Chồng Quê, Ngày Trở Về, Nhớ Người Thương Binh, Tình Nghèo,

Quê Nghèo, Về Miền Trung. ..

Sau một lần đổi biệt danh thành Hoàng Thanh, cuối cùng anh chọn tên Duy Khánh. Chữ Duy Khánh lấy từ tên một người

bạn rất thân Phạm Hữu Khánh (con trai cụ Phạm Tri, từng làm Phó Tỉnh trưởng Quảng Trị) đã tử nạn tại Pháp. Anh giữ

tên này đến cuối đời.

Thành Danh:

Nhìn thấy tương lai rực rỡ của chàng ca sĩ mầm non này, nhạc sĩ Phạm Duy mời anh tham gia vào chương trình Hoa Xuân

trên đài phát thanh Sài Gòn cùng với Nhật Trường, Mai Trường, Trần Ngọc, Y Vân. Duy Khánh là giọng Tenor chính của

ban nhạc nhờ tiếng hát trong sáng, mạnh và giàu sức ngân. Anh có thể ngân dài đến 21 nhịp và chuyển từ thấp lên cao vuợt

hai bát độ một cách nhe nhàng như cánh diều lướt êm ái vào không gian. Có lần, anh trình bày bản Vọng Ngày Xanh của

nhạc sĩ Khánh Băng, anh đã ngân đoạn kết lâu đến nỗi khán giả vổ tay tán thưởng đến lần thứ tư mà tiếng ngân của anh

vẫn còn nhẹ nhàng dần dần đi vào tan biến.

Quả thực Phạm Duy - và cả các nhạc sĩ sau này như Trầm Tử Thiêng, Nhật Ngân, Phạm Thế Mỹ - đã thổ lộ: “Chính nhờ

giọng ca truyền cảm của Duy Khánh mà các nhạc phẩm của chúng tôi được mọi người biết tới và nhiệt liệt tán thưởng.”

Hai bản trường ca Con Ðường Cái Quan và Mẹ Việt Nam chỉ có thể trở thành bất hủ qua hai tiếng hát tuyệt vời nhất Việt

Nam. Ðó là Thái Thanh và Duy Khánh. Phạm Duy đã lần nữa công khai bày tỏ sự biết ơn thầm kín của ông với hai tài

danh đó trong ngày tang lễ của Duy Khánh tại quận Cam tháng 2-2003 vừa qua. Ông đã cho rằng chính Duy Khánh và

Thái Thanh đã tái tạo hai bản trường ca của ông.

Những năm đầu thập niên 60, Duy Khánh thường hát các nhạc phẩm của Y Vân, Lê Thương, Hoàng Thi Thơ, Lam

Phương, Trúc Phương. Ba bản Hòn Vọng Phu cuả Lê Thương đã đưa anh lên tột đỉnh của sự ái mộ trong lòng hàng triệu

khán thính giả miền Nam. Giọng anh khi thì rộn ràng như tiếng trống trận đưa đoàn quân nườm nượp lên đường theo tiếng

gọi của quê hương; khi thì nhẹ nhàng thấm đượm sự cảm xúc của người thiếu phụ bồng con đứng giữa trời mưa gió kiên

nhẫn chờ đợi chồng đến nỗi hoá thành tượng đá; khi thì nghẹn ngào tức tưởi hình ảnh người chinh phu trở về tưởng tìm lại

vợ con thân yêu, nhưng chỉ là tan vỡ trong tâm hồn khi nhìn thấy người vợ hoá đá của mình. Duy Khánh không chỉ hát mà

còn diễn đạt hết tình cảm của mình theo từng nội dung bản nhạc làm cho người nghe phải hoà điệu theo từng cảm xúc rất

sống động của lời ca và âm thanh tuyệt vời của anh. Cái tài năng đó, thượng đế chỉ ưu ái ban cho rất ít nhân tài.

Tác phẩm:

Từ cuối năm 1959, Duy Khánh bắt đầu viết nhạc. Những bản nhạc đầu tay của anh  viết về quê hương miền Trung: Thương Về Miền Trung, Ai Ra Xứ Huế, Bao Giờ Em Quên; tiếp theo là các bản: Giã Từ Ðà Lạt, Tình Ca Quê Hương, Sao Không Thấy Anh Về, Sầu Cố Ðô, Huế Ðẹp Huế Thơ, Vùng Quê Tương Lai, Ði Từ Ruộng Ðồng Bao La. Nhạc của anh mang âm điệu rất Huế, đôi lúc thiết tha, não nùng; đôi lúc uyển chuyển tươi sáng. Lời ca tuy không trau chuốt bóng bẩy như lời ca của các nhạc sĩ tiền chiến, nhưng chân thành, tha thiết đi thẳng vào lòng người với những cảm xúc bồi hồi rung động nhẹ nhàng.

Hai bản nhạc sáng tác đầu tay của anh là bản Thương Về Miền Trung và Ai Ra Xứ Huế nhắc nhở nhiều về hình ảnh con đò bồng bềnh trên sông Hương trong những đêm trăng hay những tiếng thông reo khi chiều buông trên núi Ngự Bình. Lời ca nồng nàn lồng trong âm điệu buồn não ruột rất Huế làm chạnh lòng bao khách lữ thứ xa quê. Lời nhạc anh trong sáng, thiết tha, chan chứa một tình quên hương nồng nàn, chân thật. Anh không sử dụng sáo ngữ, những chữ thời thượng thật kêu mà chỉ dùng đơn sơ ngôn ngữ của người dân thường. Nhạc của anh không khó hát, nhưng chỉ hát hay được khi hát bằng một tâm hồn rất Trung, rất Quảng Trị, rất Huế. Anh không viết những bản nhạc ca tụng tình cảm trai gái thông thường; mà thường lồng vào bối cảnh một quê hương chinh chiến điêu tàn (Biết Trả Lời Sao,Thư Về Em Gái Thành Ðô, Mưa Bay Trong Ðời, Muà Chia Tay, Ðêm Bơ Vơ, Màu Tím Hoa Sim, Ngày Xưa Lên Năm Lên Ba). Tôi đoán rằng sau khi chị Kiều Oanh, em gái của tay trống Linh Giang từ giã anh đi lấy chồng, anh đã sáng tác bản Bao Giờ Em Quên. Tôi có gặp chị Kiều Oanh một lần tại Quảng trị khi hai người sắp chia tay. Chị Oanh rất đẹp, đẹp như cô gái trong tranh. Chị người miền Bắc, ăn nói nhỏ nhẹ, khổ người thanh tú, rất duyên dáng. Hôm đó chị mặc chiếc áo dài màu vàng tươi sáng. Ðôi mắt buồn nhìn xa vời vợi, chị nói với anh: “Bây giờ, ai có phận nấy, thôi đừng thương tiếc nữa.”  Sau thời điểm này, anh có đeo đuổi ca sĩ Thanh Thúy nhưng không rõ mối tình đi về đâu. Chỉ biết chị Thanh Thúy đã hát rất xuất sắc bản nhạc Bao Giờ Em Quên của anh. Chị vẫn giữ mối giao hảo vớI anh, vẫn hát cho băng nhạc Trường Sơn đều đặn.


Chuyện riêng tư:

Cuộc đời anh là một mẫu mực của lòng nhân ái, khoan dung, chung thuỷ độ lương với bạn bè, thân quyến. Dĩ nhiên đời nghệ sĩ
thì phóng khoáng về tình duyên. Anh luôn được bao quanh bởi các cô gái đẹp sẵn sàng dâng hiến hết cho người mình ái mộ.
Nhưng anh chung thủy với vợ khi còn chung sống. Mối tình đầu của anh là với ca sĩ Tuyết Mai, người cùng hát đôi với anh lúc
khởi nghiệp. Chị Tuyết Mai sinh cho anh hai người con. Khoảng năm 1964, anh cưới chị Ấu Phùng, một nữ vũ công xinh đẹp
trong ban vũ Lưu Bình Hồng. Chị Ấu Phùng người Hoa, cao, đẹp và rất chiều chồng. Hai anh chị thuê căn phố hai tầng đường
Trần Quang Khải, Tân Ðịnh, và sinh hạ dược hai người con. Anh chị lại dọn về một căn nhà nhỏ trong hẻm đường Nguyễn Trãi.
Ðây là thời gian anh bị rắc rối với quân cảnh và bị đưa lên Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung để trở thành binh nhì Nguyễn
Văn Diệp. Anh phục vụ tại Biệt Ðoàn Văn Nghệ Trung Ương thuộc cục Tâm Lý Chiến. Ngày ngày, anh cởi chiếc xe Suzuki
cộc cạch đến đường Hồng Thập Tự, gần cầu Thị Nghè, để làm việc. Cuối tuần lại tổ chức nhạc hội, khi thì tại rạp Quốc Thanh,
khi tại rạp Hưng Ðạo. Mỗi lần có dịp về Sài Gòn, tôi thích đến ở với anh chị để hàng ngày đi theo anh đến các rạp hát chờ anh
hát xong là kéo nhau đến quán Ba Thừa trên đường Phạm Ngũ Lão hay quán thịt dê đường Minh Mạng nhậu nhẹt. Ðám bạn
theo anh là các nhạc sĩ, nhạc công có đến 5, 7 người. Anh không hút thuốc nhưng uống nhiều bia, có lần hai anh em uống thi,
đếm đủ mỗi người 21 chai. Thường thì anh ngà ngà, ngồi tựa vào thành ghế để mặc cho mấy anh bạn móc túi anh ra thanh toán
 
tiền ăn uống và kêu taxi đưa anh về.
Tôi rất ưa giọng ca điêu luyện của anh nhưng không thích những bản nhạc anh hát sau này và giọng ca một số ca sĩ trong nhóm
Trường Sơn. Anh biết điều này và có vẻ không vui. Gần anh nhiều nhưng tôi chưa hề thấy anh biểu lộ sự tức giân quá mức với
ai. Anh hiền lành và nhỏ nhẹ. Giận lắm thì chỉ hứ một tiếng là cùng. Có lần tôi đem cả lô bạn vào xem cọp tại rạp Quốc Thanh,
bọn này không chịu ngồi ở ghế khán giả một cách đàng hoàng mà đòi vào trên sân khấu, lui đứng hai bên cánh gà để tán tỉnh
các cô ca sĩ. Họ đã làm cản trở các nghệ sĩ ra vào trình diễn. Anh chỉ háy tôi một cái rồi thôi. Thế nhưng cũng đủ làm tôi lo sợ
lắm.
Trong cái nhìn của một thanh niên mới lớn chỉ biết đời qua những hào nhoáng bên ngoài, Duy Khánh là một người rất hạnh phúc.
Anh có đủ cả: danh vọng, tiền tài và luôn được bao quanh bởi các cô thiếu nữ trẻ đẹp. Căn phòng anh ở tại một chung cư đường
Trần Hưng Ðạo sau khi ly thân với chị Ấu Phùng, lúc nào cũng có vài ba cô gái đứng ngồi chờ chực được anh cho chút ái ân.
Có cô thậm chí lẽn vào phòng ngủ của anh, đuổi mấy cũng không ra. Khoảng thời gian này anh kết bạn với ca sĩ Băng Châu.
Anh chẳng có nhiều tiền như người ta tưởng đâu. Ðời nghệ sĩ, có đồng nào là hết dồng đó. Phải chi tiêu hậu hỉ, bao biện bạn bè
và đám chầu rìa. Những chầu nhậu nhẹt cả bạc ngàn. Bia chảy như suối, thức ăn thừa mứa trên bàn. Có những anh chầu rià
thường lẻo đẻo theo anh hay ở lì trong phòng anh cả tuần lễ nửa tháng. Một lần vào năm 1971, khi tôi từ đơn vị về thăm anh, anh
đi công tác xa. Trong phòng có anh nhạc công C. đang nằm bẹp trên giường, lộ vẻ mệt mỏi. C. bảo tôi: “Thằng Khánh nó bỏ tao
lại cả tuần nay không còn gì ăn cả. Mày đưa tao đi kiếm chút gì bỏ bụng rồi nói chuyện sau.” Hoá ra anh chàng này đang đói lã
người và gần như không lết nổi xuống lầu để đến quán ăn trước đó vài chục mét.
 
Sau khi anh ly thân cùng chị Ấu Phùng, anh dọn về một apartment 3 phòng trên đường Trần Hưng Ðạo, nơi anh tiếp tục mở lớp nhạc Trường Sơn và hoạt động mạnh trong việc sản xuất băng nhạc.

Duy Khánh ăn mặc rất đúng mốt và lịch lãm. Nhờ thân hình cao, đẹp và cân đối, nên thứ gì khoác vào người anh cũng làm cho anh đẹp thêm ra. Áo quần anh rất nhiều và thường rất chọn lọc. Anh chỉ mặc những chiếc áo độc đáo mà khó kiếm ra một chiếc thứ hai tại Sài Gòn. Áo anh may ở La Ligne, quần ở Văn Quân, giày đóng ở Trinh; là các cửa hiệu may, đóng giày đẹp nhất nước thời đó.

Trong các bản nhạc hay nhất về Ðà Lạt, có ba bản do các nhạc sĩ Quảng trị sáng tác: Hoàng Nguyên với Ai Lên Xứ Hoa Ðào, Hoàng Thi Thơ với Mối Tình Màu Hoa Ðào, và Duy Khánh với Giã Từ Ðà Lạt. Tôi biết nhiều chuyện tình duyên của anh, nhưng không biết anh có vấn vương nào với các cô gái má hồng môi đỏ nào không.

[ Những ngày cuối đời:

 Duy Khánh đã đến Hoa Kỳ vào ngày 10-8-1988 qua sự bảo lãnh của người em là Nguyễn Thị Giáng Tuyết. Trên đất tự do, lần cuối cùng tôi đến thăm anh trong một căn nhà nhỏ ở Anaheim, Orange County, năm 1994. Ở đây anh sống hơi chật vật cùng chị Thúy Hoa và ba con, một trai và hai gái. Anh đã trông xuống sắc lắm. Nhiều người cho rằng đó là hậu quả của những năm dài sống trong chế độ Cộng sản. Buồn và vô vọng, anh đã uống nhiều rượu. Các loại rượu quốc doanh toàn là chất độc hoá học mà các công ty nhà nước làm ăn cẩu thả miễn sao thu được nhiều lợi nhuận. Anh có vài lần ngõ ý muốn đi Austin hát, và nhờ tôi tổ chức giùm các chương trình nhạc hội. Tôi phần không có khả năng tổ chức, phần e rằng giọng hát của anh không được giới trẻ ưa chuộng nên chỉ ầm ừ qua chuyện. Nghệ sĩ sân khấu hay điện ảnh khi về chiều, còn có thể đóng các vai lão. Còn ca sĩ khi đã lớn tuổi, làn hơi không còn phong phú, thì khó kiếm được chỗ đứng cạnh tranh cùng các ca sĩ mới lên tươi tắn và giọng ca trong trẻo. Người nghệ sĩ biết dừng lại vào lúc mình đạt đến tột đỉnh vinh quang của nghệ thuật là hay nhất. Vì luôn luôn để lại trong lòng người hâm mộ hình ảnh huy hoàng nhất, tươi đẹp nhất của mình.

Tôi có nghe anh hát trong vài băng nhạc Asia và đĩa CD. Nghe anh mà lòng cứ tê tái, nước mắt cứ chực tuôn trào vì giọng ca của anh vẫn còn còn phong phú và truyền cảm như xưa. Nghe anh mà hình dung hình ảnh quê nghèo và những người nông dân tả lơi lam lũ trên cánh đồng đã cằn cỗi vì nắng hạ mưa đông. Nghe anh để tưởng như những âm thanh trầm bổng của chuông chùa Thiên Mụ vang lên trong buổi chiều tịch mịch bên dòng sông Hương. Nhưng ngoại hình anh thì không còn ăn ảnh nữa. Khuôn mặt anh đã nhiều nếp hằn nhọc nhằn năm tháng chồng chất. Anh vẫn phải hát, vì ngoài tình yêu gắn bó của nghệ thuật, đó còn là sinh kế của anh. Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ!

Bạn bè đã hết lòng vì anh. Một tháng trước ngày anh mất, ngày 10 tháng 1, họ đã tổ chức một nhạc hội khiêu vũ mang chủ đề Tạ Tình Tiếng Hát và Giòng Nhạc Duy Khánh với sự góp mặt của các nam, nữ ca sĩ như: Thanh Thúy, Thanh Mai, Kim Tuyến, Nguyễn Hưng, Hoàng Oanh, Phương Hồng Quế, Trần Quốc Bảo, Bảo Yến... thu hút khoảng 600 khách mộ điệu tại vũ trường Majestic, Huntington Beach. Ðêm nhạc hội thành công vượt ngoài sự mong ước của ban tổ chức.

Sau nhiều năm tháng ra vào bệnh viện vì những căn bệnh trầm kha, Duy Khánh đã từ giã gia đình và bạn bè, khán giả hâm mộ để đi vào miền vĩnh hằng vào lúc 12 giờ trưa ngày 12 tháng 2 năm 2003 tại bệnh viện Fountain Valley, Orange County, California. Anh hưởng thọ 65 tuổi (1938-2003). Tang lễ của anh đã quy tụ hầu như tất cả giới văn nghệ sĩ Việt Nam tại hải ngoại; trong đó Phạm Duy đã nói lên những tâm tình dầy yêu thương trìu mến và khâm phục đối với anh, một người em, một người bạn mà nhờ đó nhạc của Phạm Duy và nhiều nhạc sĩ khác đã đi vào bất hủ.


Offline hoanovedem

  • Moderator
  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
Re: Duy Khánh
« Reply #7 on: 11 Tháng Một, 2008, 09:04:06 AM »
cám ơn bạn đã cung cấp thông tin ;D
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị

Offline lyhuongquan

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 24
  • Bầu Chọn: +0/-0
Re: Duy Khánh
« Reply #8 on: 12 Tháng Một, 2008, 03:04:55 AM »
1 giọng ca tuyệt vời  :-* :-* :-* :-* :-* :-*

Offline hoanovedem

  • Moderator
  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 4.355
  • Bầu Chọn: +24/-87
  • Gender: Female
Re: Duy Khánh
« Reply #9 on: 15 Tháng Một, 2008, 06:29:11 AM »
Gia tài của ca nhạc sĩ Duy khánh nè

13 tuoi linh
24 gio phep
Ai nho chang ai (Hoang Thi Tho)
Anh di chien dich
Anh ve mot chieu mua
Ao nha binh
Ba thang ta tu
Ba viet thu cho con
Bai di ca cho em
Bai huong ca vo tan
Bao gio em quen
Biet tra loi sao
Bo lang ra di
Bo pho len rung
Bong mat
Bong nho duong chieu
Cach biet (Tram Tu Thieng, Duy Khanh)
Cam on
Chien si vo danh
Chieu hanh quan
Chieu Tay Do
Chieu thuong do thi
Cho mot nguoi nam xuong
Cho nguoi tinh nho
Chung minh ba dua
Chuyen chung minh
Co hang xom
Con duong mang ten em
Con quoc Viet Nam
Cung don mung xua
Da ta
Dan chim trang
Dan do (Pham Duy)
Dap vo cay dan
De tra loi mot cau hoi
Dem bo vo
Dem nguyen cau
Dem tien don
Dem trao ky niem (+ Huong Lan)
Dem tren vung dat la
Di tu ruong dong bao la
Di ve phia mat troi
Dieu buon (Dao Duy) (+ Sy Phu, Khanh Ly)
Dua em vao ha
Dua em ve que huong
Duong chieu
Duong em di (Pham Duy) (+ Khanh Ha)
Duong ve hai thon (+ Huong Lan)
Duyen nuoc tinh trang (Hoang Nguyen) (+ Son Ca)
Duyen so (+ My Huyen, Khanh Hoang)
Duyen tinh (Xuan Tien)
Gia tu Da Lat
Gia tu vu khi (Trinh Lam Ngan)
Goi nguoi dat Than Kinh
Got phieu du
Hai muoi bon gio phep
Han Do Ban
Hat cho mai sau
Hat hoi que huong
Hay yeu toi
Hoa binh oi Viet Nam oi
Hoa van no tren duong que huong
Hoang hon tren bai bien
Hom nay ngay mai
Hon vong phu 1
Hon vong phu 2 (+ Hoang Oanh)
Hon vong phu 2
Hon vong phu 3 (+ Hoang Oanh)
Hon vong phu 3
Hue dep, Hue tho
Huyen su ca mot nguoi mang ten Quoc (+ Huong Lan)
Huyen su mot nguoi mang ten Quoc (Pham Duy)
Ke o mien xa
Khoi tinh Truong Chi
Khuc giao duyen (Pham Dinh Chuong) (+ Thai Thanh)
Khuc hat mua chiem (+ Hoang Oanh)
La thu cua nguoi chien si
La thu tran the (+ Huong Lan)
Lam nha cho me (Thanh Phuong)
Lang toi
Lay me con di
Lien khuc tinh yeu linh (+ Hoang Oanh)
Linh hon tuong da
Linh nghi gi (Hoai Linh)
Linh tran mien xa
Loi tinh viet voi
Loi ve dat me
Ly ca phe cuoi cung
Mau chay ve tim
Mau tim hoa sim
May chieu (Xuan Tien, Y Van)
May dau nui
May nhip cau tre
Me trong long con di (Pham Duy) (+ Son Ca)
Mot ban tay
Mot doi tan vo
Mot mai gia tu vu khi 
Mot nguoi di xa
Mua bay trong doi
Mua lua chin (+ My Huyen)
Mua xuan do co em
Mung anh chien si
Muoi nam tai ngo
Nam 2000 nam
Nen huong yeu
Neu mot mai anh biet kinh ky (+ Phuong Dung)
Ngay di qua (Mac Huyen Thi)
Ngay tro ve
Ngay ve
Ngay xua len 5 len 3
Ngay xuan tham nhau (+ Huong Lan)
Nguoi anh gioi tuyen
Nguoi linh gia xa que huong
Nguoi linh tre
Nguoi tinh va con chim sau nho (Pham The My)
Nguoi tinh va que huong
Nguoi ve
Nguoi yeu va con chim sau nho
Nhan ve
Nhat nang (Xuan Loi) (+ Che Linh, Tuan Vu)
Nho mot nguoi
Nho nguoi ra di (Pham Duy) (+ Thanh Tuyen, Bach Quyen)
Nho nguoi thuong binh
Nho nguoi thuong binh (+ Huong Lan)
Nho thanh do
Nhung ban chan
Nhung chieu khong co em
Nhung dom mat hoa chau
Nhung ngay xua than ai
Nhung nguoi vuot gian kho
Noi niem rieng
Nuoc non ngan dam ra di
Phuong troi xu la
Phut dau tien (Hoang Thi Tho) (+ Son Ca)
Quan nua khuya
Que huong
Que huong bo lai
Que huong oi thoi danh xa
Que huong ta
Que ngheo
Rang dong tren que huong ta (Phan An)
Ru ta mot minh
Ruoc tinh ve voi que huong (+ Huong Lan)
Sao khong thay anh ve
Sao khong thay hoi am
Suong trang mien que ngoai (Dinh Mien Vu)
Ta on nguoi
Ta tu trong dem
Tam diep khuc
Tam neo duong thanh
Thu nguoi chien binh
Thu ve em gai thanh do
Thu xuan tren rung cao
Thuong may cho vua
Thuong qua Viet Nam (+ Huong Lan)
Thuong ve mien trung (Duy Khanh)
Thuyen em di trong dem
Tiec thuong Me Viet Nam
Tiec thuong Me Viet Nam (+ My Huyen)
Tieng dan toi (Pham Duy) (+ Vu Khanh)
Tieng hat hanh quan xa
Tieng hat to (Pham Duy) (+ Khanh Ly)
Tieng song huong
Tinh ca que huong
Tinh em bien rong song dai
Tinh ngheo (Pham Duy) (+ Thanh Tuyen)
Tinh nghia doi ta (+ Phi Khanh, Duy Quang)
Tinh nuoc (Vu Hoa Thanh, Chinh Huu)
Tinh yeu dat nuoc (Van An) (+ Hoang Oanh)
Toi se ve
Ton nu con buon
Tra loi thu em
Trai tim Viet Nam
Tram nam ben cu (Duy Khanh)
Trang tan tren he pho
Trang thanh binh
Tren 4 vung chien thuat
Tren duong ve (Pham Duy) (+ Khanh Ly)
Tren nhip cau tre
Troi Hue vao thu chua em (Trinh Lam Ngan)
Trong tam mat toi
Truong xua tinh cu
Tu tieng hat tiep noi
Ve dau mai toc nguoi thuong
Ve mien Trung
Ve que ngoai
Vung que tuong lai
Vung truoc mat (Tram Tu Thieng)
Vy Da do trang
Xin anh giu tron tinh que (Duy Khanh)
Xin tron tuoi loan (Hoai Linh)
Xuan nay con khong ve
Xuan nay con se ve
Xuan nho Hue
Xuan tien don
Em tôi không đẹp như đời tưởng
Không áo xanh áo đỏ thơm hương
Quen trên đường chiều lá khô rơi
Ôi ngọc ngà giây phút chung đôị

Offline huuhieu

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 581
  • Bầu Chọn: +21/-17
  • Gender: Male
Re: Duy Khánh
« Reply #10 on: 15 Tháng Một, 2008, 07:25:04 AM »
chào mừng box auy khánh được thành lập .chị thảo sương làm mod àh chúc mừng chị nhé .

đời trai như cánh chim phiêu bạt

Offline TTuuấấnn

  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Posts: 1.747
  • Bầu Chọn: +285/-120
  • Gender: Male
Re: Duy Khánh
« Reply #11 on: 20 Tháng Một, 2008, 05:24:18 AM »

http://www.vmdb.com/home_in_frame.jsp?url=http://www.vmdb.com/viewArtist.jsp?id=228
Ca nhạc sĩ Duy Khánh, một trong những tiếng hát đậm đà, tình tự dân tộc của các năm trước 1975, đã qua đời đúng trưa 12-2, tại Orange County, Nam California, sau một thời gian lâm bệnh, hưởng thọ 65 tuổi.

Ca sĩ Duy Khánh từng nổi tiếng qua các bài hát như "Ai ra xứ Huế", "Thương Về Miền Trung", "Xin anh giữ trọn tình quê", "Trường cũ tình xưa", "Lối về đất mẹ", "Huế đẹp, Huế thơ", "Bao giờ em quên", "Mưa bay trong đời", "Sao không thấy anh về"... đã phải vào bệnh viện Fountain Valley, Orange County từ hồi tháng 12-2002, vì nhiều bệnh cùng lúc, như thận, gan, tim... theo như lời kể của bà Thúy Hoa, vợ của ca nhạc sĩ Duy Khánh.

Trong suốt thời gian dài nằm tại bệnh viện ca sĩ Duy Khánh đã được đông đảo đồng nghiệp vào thăm hỏi, trong khi vợ và ba người con, một trai (Trường Sơn, 27 tuổi) và 2 gái (Quỳnh Tiên, 25 tuổi, và Quỳnh Trang, 22 tuổi) luân phiên coi sóc.

Trong thời gian Duy Khánh nằm bệnh viện các nghệ sĩ đồng nghiệp cũng đã tổ chức một "Đêm Tạ Tình tiếng hát và những giòng nhạc Duy Khánh" vào lúc 9 giờ tối thứ Sáu 10-1-2003 tại vũ trường Majestic, Orange County, và đạt thành công vượt ngoài mong đợi của ban tổ chức, với sự góp tiếng của các nam, nữ ca sĩ như: Thanh Thúy, Thanh Mai, Kim Tuyến, Nguyễn Hưng, Hoàng Oanh, Phương Hồng Quế, Trần Quốc Bảo, Bảo Yến...

Duy Khánh sanh ra tại miền Trung khô cằn sỏi đá, làng An Cư, phủ Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị vào năm 1936 (Bính Tý) trong một gia đình vọng tộc.

Tên thật là Nguyễn Văn Diệp. Khởi nghiệp ca hát bằng nghệ danh Tăng Hồng, trúng tuyển kỳ tuyển lựa ca sĩ của Đài phát thanh Pháp Á vào khoảng năm 1955, hát bài Trăng Thanh Bình.

Sau đó đổi tên thành Hoàng Thanh và cuối cùng là Duy Khánh cho đến ngày nay (Duy Khánh là tên một người bạn học thân thiết thuở thiếu thời, hồi ở Quảng Trị, đã qua đời tại Pháp từ lâu rồi).

Ngoài khả năng ca, Duy Khánh còn sáng tác nhạc, anh viết nhiều nhạc phẩm có giá trị, đáng kể là các bài: Thương Về Miền Trung, Bao Giờ Em Quên, Biết Trả Lời Sao, Ai Ra Xứ Huế .v.v...

Một buổi chiều rất gần đây, trước khi lâm bệnh nặng, (dù trước đó đã ra vào bệnh viện rất nhiều lần), anh nói với giọng buồn buồn và đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ:

"Mình viết bài 'Điệu Buồn Chia Xa' khi nhìn ra biển khơi Thái Bình Dương mà bên tê bờ là Việt Nam để nhớ về mối tình cùng bạn bè còn ở lại quê nhà".

Sau biến cố 1975, anh hụt hẫng và túng bấn nhiều, vì thuở nào chỉ sống bằng giọng hát và giòng nhạc, nay bị cấm hát, anh đâm ra chán nản rồi uống rượu thêm nhiều. Ai còn kẹt lại Việt Nam lúc đó mới hiểu: uống mà uống toàn rượu độc, như một hình thức tự tử bằng hơi men; vì nhìn quanh chỉ thấy toàn một màu đen.

Khi các đoàn ca nhạc được phép hoạt động lại, Duy Khánh mượn danh Thông Tin Văn Hóa địa phương lập đoàn Quê Hương, quy tụ nhiều nghệ sĩ tài danh miền Nam trước 1975, như: Châu Kỳ, Nhật Ngân (phó đoàn, phụ trách ngoại vụ, như xin phép, lấy bến bãi v.v...), ca sĩ Ngọc Minh, Nhã Phương, Bảo Yến v.v... rất thành công.

Lúc đó tiền thù lao của anh rất cao, đời sống được sung túc hơn trước nhiều, nhưng tâm trạng vẫn là buồn. Anh uống quá độ và có lẽ do đó gây ra bệnh tình hôm nay.

Duy khánh đã đến Hoa Kỳ vào ngày 10-8-1988.

Ở Mỹ, bước đầu, ngoài việc đi trình diễn khắp nơi, thu băng, thu dĩa, anh còn ký hát độc quyền cho Trung tâm Băng nhạc Làng Văn. Sau khi mãn hai hợp đồng với Làng Văn, anh thành lập Trung tâm Băng nhạc Trường Sơn, hoạt động được một thời gian...
Dù đời mình còn dài nhưng ngày vui chóng tàn

Offline sagiang3888

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 4
  • Bầu Chọn: +0/-0
  • Gender: Male
Re: Duy Khánh
« Reply #12 on: 04 Tháng Hai, 2008, 01:24:44 AM »
Mình thích nghe các tác phẩm của cố nhạc sĩ Duy Khánh trình bày như : Những ngày xưa thân ái, Sương trắng miền quê ngoại, kẻ ở miền xa, xin tròn tuổi loạn,.. và nhiều tác phẩm khác nữa. Xin cảm ơn Anh (Chị) Thao Sương đã chỉ giúp mình kênh thông tin về Duy Khánh.
Những bản nhạc mà Duy Khánh trình bày luôn mang một màu sẵc rất riêng, rất chân tình,nóic hung là rất đặc biệt....không như những ca sĩ bây giờ.

Offline hoangde

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 21
  • Bầu Chọn: +0/-0
Re: Duy Khánh
« Reply #13 on: 10 Tháng Chín, 2008, 04:25:48 AM »
 Không ai có thể thay thế chú Duy Khánh được.

 

 

Offline marine

  • Người Mới
  • *
  • Posts: 9
  • Bầu Chọn: +1/-0
Re: Duy Khánh
« Reply #14 on: 13 Tháng Chín, 2008, 10:27:12 AM »
Duy Khánh hát bài nào cũng rất có hồn, nghe cứ thấm sâu vào tâm tư của người nghe. Duy Khánh là ca sỹ hay nhất